Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1794 lượt.
tiếng quan thị vệ truyền Hoàng hậu, Thái tử giá đáo, mọi người liền đứng dậy rời chỗ ngồi cung nghênh.
Một chuỗi âm thanh tinh tang của y phục vang lên, Hoàng hậu dẫn Thái tử, Công chúa bước vào trong điện, cung nữ, thị vệ theo hầu chia làm hai hàng cùng bước vào.
“Mọi người hãy ngồi xuống, không cần câu nệ.” Hoàng hậu ngồi trên ghế trên, Thái Tử Mộ Trầm Hoằng và Cửu Công chúa lần lượt ngồi hai bên. Nhã nhạc nổi lên, yến tiệc chính thức được bắt đầu. Các cung nữ tay bưng canh cùng các món ăn lần lượt bày lên bàn, đều là cá loại cao lương mỹ vị. Dưới ánh nến, cả cung điện kim ngọc mãn đường, ngọc ngà châu báu sáng chói lóa, tót ra một không khí xa hoa làm người ta lóa mắt.
Các thiếu nữ ở đây đều là con nhà quyền quý, sinh ra đã ngậm ngọc, nhưng tuy đã quen với việc cơm ngon áo ấm, thì giờ nhìn thấy cảnh này cũng vô cùng kinh ngạc. Kiểu phú quý xa xỉ đến vậy là cái dễ gợi lên dục vọng và dã tâm trong lòng người ta nhất.
Buổi cung yến hôm nay vì có sự xuất hiện của vị Thái tử điện hạ “Tiếc thạch như ngọc, liệt tùng như thúy, lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị” mà không khí càng thêm tế nhị. Một bầu không khí ấm áp, giống như đầu xuân vạn vật đâm chồi nảy lộc, không động tĩnh gì, vấn vít cùng mùi trầm hương.
Trong các cô nương ở đây thì có quá nửa một lòng đang hướng về Thái tử. Muốn nhìn chàng nhưng lại không dám ngẩng đầu, phải tỏ vẻ e thẹn thục nữ, mắt không được liếc, cúi đầu khép mày. Cung Khanh nhìn mà thấy mệt thay cho họ.
Trên bàn tiệc chỉ có duy nhất Tiết Giai thần sắc tương đối tự nhiên. Vì biểu muội nhìn biểu ca là danh chính ngôn thuận, nên nàng có thể mở to mắt mà nhìn Mộ Trầm Hoằng.
Nhưng vị thái tử điện hạ này từ lúc bước vào điện đến giờ không nói một tiếng nào. Nếu không phải lúc nãy dưới mắt Cung Khanh có một đôi long hài màu tím đế trắng bước qua thì nàng vẫn còn cho rằng vị thái tử điện hạ kia lúc này không có ở trong điện.
Hoặc là có thể giờ chàng ta đang nhìn các người đẹp, hai mươi tư mĩ nữ ở trong điện, nếu nhìn hết từng người một thì cũng cần phải có thời gian. Nên nàng đoán thái tử điện hạ giờ đang rất bận.
Sau khi Độc Cô hoàng hậu ban rượu xong, bèn cười nói: “Mọi người cứ tự nhiên, không cần câu nệ, nhưng nếu chỉ uống rượu không thôi e cũng vô vị, chi bằng chúng ta chơi tửu lệnh, mọi người thấy sao?”
A Cửu tán đồng: “Hay đấy, mọi người ở đây đều vào cung vì lễ hội hoa, vậy lấy lễ hội hoa làm chủ đề, nhưng trong mỗi câu phải có một từ ‘xuân’.”
Rõ ràng Hoàng hậu muốn nhân việc chơi tửu lệnh để kiểm tra học thức và khả năng ứng biến của các cô nương.
A Cửu quay sang Mộ Trầm Hoằng: “Hoàng huynh thấy thế nào?”
Bỗng nhiên tất cả yên lặng.
“Hay!” Vị thái tử điện hạ này cuối cùng cũng nói được một từ, bộ dáng lười nhác dường như chẳng có hứng thú gì.
Độc Cô hàng hậu mỉm cười nhìn Tiết Giai: “Vậy chúng ta bắt đầu từ A Giai nhé.”
“Di mẫu cố ý làm con xấu hổ mà, rõ ràng người biết con không biết làm thơ…” Tiết Giai đứng dậy dẩu môi nũng nịu, trông vô cùng đáng yêu, so với các người đẹp đoan trang đang ngồi nghiêm chỉnh trên bàn tiệc thì sự hoạt bát tự nhiên của nàng càng trở nên đặc biệt.
Độc Cô hoàng hậu bật cười: “Ngươi không biết vậy thì ta phạt ngươi một chén.”
Tiết Giai cũng không thoái thác, uống một hơi cạn chén rượu, quay sang người ngồi bên phải nói: “Hứa tỷ tỷ vậy là đến lượt tỷ tỷ rồi.”
Hứa Cẩm Ca đứng dậy đọc: “Vạn tía thiên hồng như tú cẩm, phổ thiên đồng khánh nhất gia xuân.” Giọng nói của nàng thánh thót du dương, vô cùng dễ nghe.
Độc Cô hoàng hậu cười khen: “Hay lắm, có khí thế hào hùng.”
Tiếp đến là Kiều Vạn Phương, nàng ngâm: “Nhất lộ xuân ý nhiễm bích tùng, vạn thiên phương phi tạ đông phong.”
Độc Cô hoàng hậu cũng cười khen hay.
Hướng Uyển Ngọc trong lòng thầm lo lắng, nàng bình thường cũng đọc sách viết chữ, nhưng thi từ ca vũ không phải là điểm mạnh của nàng, đặc biệt là việc ứng đối tại chỗ để kiểm tra khả năng ứng biến như thế này. Chính vì thế đêm Nguyên Tiêu, mẫu thân Hàn thị mới để Cung Khanh thay nàng đi giải đố đèn.
Trong lúc khẩn cấp nàng thò tay ra véo vào mu bàn tay Cung Khanh dưới gầm bàn, Cung Khanh hơi liếc mắt nhìn, thấy khuôn mặt lo lắng của nàng, liền hiểu ra.
Nàng kéo tay Hướng Uyển Ngọc lại, viết hai hàng chữ vào lòng bàn tay của nàng.
Lúc này tửu lệnh vừa hay chuyển đến chỗ Hướng Uyển Ngọc.
Nàng đứng dậy ngâm: “Tự tại đào lý bất tranh xuân, thưởng hồng chích ví hạ hoa thần.”
Độc Cô hoàng hậu gật đầu: “Vô ý tranh xuân, rất hay.”
Hai câu thơ của Cung Khanh hàm ý Hướng Uyển Ngọc không có ý tranh giành ngôi vị Đông Cung phi, điều này rất hợp với ý Độc Cô hoàng hậu. Bà triệu nàng vào cung chính là vì muốn xem nàng có thích hợp làm nữ chủ nhân của Hầu phủ hay không.
Tiếp theo chính là Cung Khanh.
Nàng đứng dậy vái chào Hoàng hậu, mắt hơi ngước lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của Mộ Trầm Hoằng, hắn hơi chớp mắt, nên nàng càng thấy rõ một ánh mắt sâu thẳm khó dò.
Việc xảy ra trên cầu trong buổi Quỳnh Lâm yến, hắn cũng có ánh mắt như vậy. Thế là người vốn trong lòng bìn