Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
àng là một dung mạo tuyệt sắc, mà lại tìm mọi cách trốn tránh vào cung.
Hướng Thái phi tuy trong lòng yêu quý Cung Khanh hơn, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra thân thiết với Hướng Uyển Ngọc, bà kéo tay nàng hỏi hết chuyện này đến chuyện khác.
Hướng Uyển Ngọc sau khi bẩm báo mọi việc trong nhà, liền tươi cười lấy ra một hộp gấm nhỏ.
“Lão nhân gia, người xem có thích không?” Từ lúc có ý định tuyển vào Đông Cung, nàng càng cố lấy lòng người bà cô này, lần tiến cung hôm nay, nàng đã tự mình bỏ ra một món tiền lớn để mua chiếc nhẫn bằng đá mắt mèo tuyệt đỉnh, làm quà tặng cho bà.
Hướng Thái phi cười ha ha lấy chiếc nhẫn ra, ngắm nhìn viên đá mắt mèo dưới ánh nắng: “Đây đúng là một món đồ quý, tặng cho bà già này thì phí quá, bàn tay già nua nhăn nheo của ta thì đeo làm sao mà đẹp được.”
Hướng Thái phi cười rạng rỡ, rõ là bà rất thích, tuy nói vậy nhưng lại không kìm lòng được, hứng khởi đeo chiếc nhẫn vào ngón vô danh của mình. Quả nhiên, trên đời này mọi nữ nhân đều yêu châu báu, mà tình yêu ấy lại bất phân tuổi tác, cũng chẳng hao mòn đi theo năm tháng.
So sánh với lễ vật của Hướng Uyển Ngọc, Cung Khanh cảm thấy hộp bánh mà mình mang đến cho cô nãi nãi quả thật tầm thường.
May là Hướng Thái phi ngoài việc yêu thích châu báo, cũng thích ăn ngon.
Nhận được hai món quà khác nhau, lão nhân gia đã ở trong cung đến hơn nửa đời người, tất nhiên nhận ra hai đứa cháu gái này, một đứa có cái cầu, một đứa không cầu gì cả.
Chỉ đáng tiếc, trong lòng bà muốn đổi tâm sự của hai đứa cho nhau.
Hướng Uyển Ngọc cố ý nũng nịu hỏi: “Lão nhân gia, người nói xem có lạ không nhé, vẫn còn nửa tháng nữa mới đến lễ hội hoa, vậy mà Hoàng hậu đã triệu bọn cháu vào cung. Năm ngoái đâu có tiền lệ này?”
Chính điểm này là điều mà Hướng Thái phi không thích ở nàng nhất. Rõ ràng là người một nhà, có gì cứ nói, lại còn vòng vo. Trước mặt bà già này mà còn tự tỏ ra thông minh thì chẳng khác gì múa rìu qua mắt thợ, bà đã ở hậu cung hơn nửa đời người, điều ấy đã biết quá nhiều.
Bà cười nhạt: “Nha đầu ngươi yên tâm, việc của An quốc công chính là việc của ta. Ta sẽ thay các ngươi để ý.”
Hướng Uyển Ngọc nghe được câu nói này thì giống như được uống một viên thuốc an thần, nàng ngồi trò chuyện với Hướng Thái phi một lát xong thì cùng Cung Khanh đứng dậy cáo từ.
Cô cô quản gia Ninh Tâm ở bên cạnh Hướng Thái phi cười nói: “Thái phi phúc khí thật tốt, hai vị tiểu thư đều kiều diễm, giống như hai đóa hoa tươi thắm.”
Hướng Thái phi lại thở dài nói: “Việc trên đời này không bào giờ được như ý, đứa có ý thì lại không có phúc khí, đứa có phúc khí thì lại không có ý.” Dừng lại một lát, bà nói tiếp: “Những ngày này chú ý hơn đến tin tức của Đông Cung.”
Ninh Tâm cười đáp: “Thái phi yên tâm, nô tỳ biết nên làm thế nào.”
Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc trở về Minh Hoa cung, từ xa đã nghe thấy tiếng oanh oanh yến yến.
Các thiếu nữ được truyền tiến cung đều là nhi nữ con nhà quyền quý trong thành, bình thường ở kinh đô đều quen biết lẫn nhau, hơn nữa tuổi tác cũng tương đương, nên bọn họ nhanh chóng chơi đùa cùng nhau thành một nhóm. Trong đó tiếng cười của Tiết Giai là vang nhất.
Nàng từ Hồ Châu đến, thực ra được coi là người ngoài trong nhóm quý tộc kinh thành này, nhưng vì là cháu gái của Độc Cô hoàng hậu, nên các cô gái khác ít nhiều cũng có ý nịnh nọt, vì thế nàng được coi là trung tâm của mọi người. Do nhỏ tuổi nhất nên nhìn nàng vô cùng hoạt bát.
Khi Cung Khanh tiến vào, nàng đang cỗ tay cười, vừa nhìn thấy Cung khanh liền không cười nữa, mà đưa một ngón tay ra chỉ chỉ Cung Khanh rồi hỏi người đứng bên cạnh: “Cung tỷ tỷ là Kinh thành đệ nhất mỹ nhân phải không?”
Mọi người đều quay người nhìn chằm chằm vào Cung Khanh.
Cung Khanh bỗng có cảm giác như bị mưa bão vây quanh.
“Đúng vậy, Kinh thành đệ nhất mỹ nhân chính là nói thiên kim tiểu thư của Cung thượng thư.” Nhi nữ của Đại Lý Tự khanh – Chương Hàm Kha cười chua chát nói.
Nhi nữ của Binh bộ thị lang Quách Lâm cũng gượng cười phụ họa: “Đúng vậy, người đẹp tựa tiên nữ.”
Tiếp đó là sự đáp lời không mấy thiện ý của vài ba nguồi nữa, bọn họ mong rằng có thể khơi gợi sự đố kỵ trong lòng của Tiết Giai để nhằm mục đích mượn đao giết người.
Đáng tiếc là vẻ mặt Tiết Giai chẳng có chút nào biểu hiện sự ghen tị, mà trái lại nàng cười hì hì tiến đến trước mặt Cung Khanh, ngây người nhìn nàng nói rằng: “Đúng là danh bất hư truyền, tối qua ở Tiêu Phòng điện, muội thấy tỷ là người đẹp nhất, hấp dẫn nhất.”
Lời này vừa thốt ra, bỗng nhiên nụ cười trên mặt của phần lớn các cô nương ở đó như bị đông cứng lại, biến thành đóa hoa khô.
Còn Cung Khanh thì sau cảm giác bị mưa bão bao vây, giờ lại có cảm giác toàn thân bị tưới đầu dấm chua, ướt sũng.
Nàng đành cười ngượng: “Đều là lời đồn, Tiết tiểu thư đừng coi là thật.”
Tiết Giai không chút cảm thấy mình đang khuấy cả một chậu dấm chua lên để ngửi, nên vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm cào Cung Khanh, miệng không ngừng nói: “Sao lại có thể đẹp đến thế. Ây da, nếu như muội là nam tử, thì nhất định muốn lấy tỷ