Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
au sẽ là mẫu nghi thiên hạ, quản lý hậu cung, nên bà chắc sẽ không tùy ý chọn người nhà, mà phải chọn một người có khả năng và uy lực, nhưng thân thế lại không quá hùng hậu, để tránh họa can thiệp triều chính. Tóm lại, người này chắc không phải Tiết Giai, vì nàng tuổi nhỏ ngây thơ, nhìn thì thấy không có tâm cơ, cũng không có cái uy lực trấn áp hậu cung.”
Hướng Uyển Ngọc cảm thấy rất có lý, lại hỏi tiếp: “Vậy muội nói tại sao Thái tử điện hạ bỏ đi giữa chừng?”
“Chẳng phải là mệt sao?”
“Nhìn mĩ nữ cũng mệt?”
Cung Khanh cười: “Thái tử cũng là người mà.”
“Vậy muội cảm thấy, biểu hiện của ai hôm nay khiến cho người khác dễ rung động nhất?”
Cung Khanh nghĩ ngợi một lát đáp: “Tiết Giai.”
“Tại sao? Nàng ấy rõ ràng vừa ngu vừa đần, đến một cái tửu lệnh cũng không nghĩ ra.” Khi nói ra lời này Uyển Ngọc hoàn toàn không nghĩ đến bản thân mình cũng là nhờ có Cung Khanh mới đưa ra được tửu lệnh.
“Tỷ tỷ, trong một bể cá các con cá khác đều chìm dưới nước, bỗng có một con cá nhỏ nhảy lên khỏi mặt nước, liệu có thu hút ánh nhìn của tỷ không?”
Hướng Uyển Ngọc bất ngờ, đúng là như vậy, tất cả người đẹp tối nay đều ngồi nghiêm chỉnh, không có ai dám cười, không có ai dám nói to, càng đừng nói là quay người làm duyên. Cho nên tuy tất cả đều dung mạo như hoa, nhưng nhìn thì cổ điển lỗi thời, chỉ duy nhất có Tiết Giai, giống như một cây liễu non mơn mởn, yểu điệu thướt tha.
Hướng Uyển Ngọc chua chát nỏi: “Nhưng muội vừa mới nói nàng ấy không thể được chọn làm Thái tử phi mà?”
“Nàng ấy không thể là Thái tử phi, nhưng lại khiến người ta ưa thích. Nếu muội là một nam nhân, nhất định cũng phải ngắm nhìn.”
Hướng Uyển Ngọc im lặng không nói, tuy trong lòng cũng rất tán đồng, khi dung mạo của mọi người không hơn kém nhau là bao, thì xem ra tính cách lại rất quan trọng, nếu như một người nhìn vừa mắt, mà tính tình lại làm người ta yêu thích, thì như thế mới có thể làm Mộ Trầm Hoằng để ý và có ấn tượng đặc biệt.
Cho nên việc làm thế nào để có thể thu hút ánh nhìn của chàng, gây được sự chú ý với chàng chính là việc mà thời gian còn lại nàng phải gắng sức làm.
“Tỷ không muốn Độc Cô Đạc, chàng ta chỉ có chức vị Hầu gia, tiền đồ chẳng có mà khả năng cũng không. Nếu tỷ đã được chọn vào cung thì đương nhiên cũng có cơ hội rồi phải không?”
Cung Khanh không trả lời, vì theo nàng thấy, Hướng Uyển Ngọc lần này được chọn vào cung không phải là vì Độc Cô hoàng hậu muốn xem nàng có hợp làm Thái tử phi hay không, mà chỉ là khảo sát xem nàng có thể làm được nữ chủ nhân của Định Viễn Hầu phủ hay không mà thôi.
Nhưng Hướng Uyển Ngọc không nghĩ như vậy, trong lòng nàng muốn nắm lấy cơ hội này để tiến đến đích cuối. Nàng nắm lấy tay Cung Khanh, tha thiết nhìn biểu muội nói: “Mong là muội có thể giúp tỷ một tay.”
Cung Khanh đành phải gật đầu đồng ý, trong lòng thầm nghĩ, sóng gió trong cung sau này chưa chắc khiến tỷ có thể an khang hạnh phúc, tiếc là tỷ không biết phía trước nguy hiểm trùng trùng, nhất định muốn lấy bằng được, tính cách can đảm bướng bỉnh như vậy, thật ra cũng là có dũng khí.
Hướng Uyển Ngọc thấy Cung Khanh đồng ý giúp mình, lập tức cười nói: “Mặc dù bọn họ đều có xuất thân, nhưng chúng ta cũng có thuận lợi hơn người. Ngày mai chúng ta cùng đi thăm cô nãi nãi nhé.”
Cung Khanh đáp: “Cũng được, mẫu thân bảo muội mang theo một ít bánh ngọt của Thụy Phong Viên, đang muốn mang đến cho lão nhân gia người.”
Cô nãi nãi trong lời của Hướng Uyển Ngọc chính là cô mẫu của Cung phu nhân – Hướng Thái phi.
Sáng hôm sau, trời quang nắng đẹp, Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc cùng nhau đi đến Trùng Dương cung của Hướng Thái phi.
Mẫu thân của Tuyên Văn đế qua đời, tiên đế không lập hoàng hậu mới, khi đó việc hậu cung đều do Hướng quý phi quản lý, sau đó tiên đế băng hà, khi Tuyên Văn đế đăng cơ, Độc Cô hoàng hậu thủ đoạn cứng rắn, Hướng Thái phi chỉ có thể an tâm dưỡng già ở Trùng Dương cung.
Bà không có con, lúc còn nhỏ Cung Khanh thường cùng mẫu thân vào cung thăm bà. Nhưng khi Cung Khanh dần dần trưởng thành, Cung phu nhân không giữ lệ này nữa, bà không cho nhi nữ vào cung để tránh gặp phải hoàng hậu hoặc thái tử, sợ những người này có ấn tượng với con gái mình.
Trong Trùng Dương cung, Hướng Thái phi biết tin từ sớm đoán là thế nào các càng cũng đến, liền nằm sưởi nắng ngoài hành lang đợi hai nha đầu này.
Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc vừa đến liền vội bước lên trước kiến lễ lão nhân gia.
Hướng Thái phi tươi cười kéo tay hai người, nhìn kỹ một lượt.
Một người là cháu nội, một người là cháu ngoại, về lý mà nói thì lẽ ra Hướng Uyển Ngọc sẽ càng thân hơn, nhưng trong lòng bà lại thầm thích Cung Khanh. Mới mấy tháng không gặp mà nha đầu này đã ngày càng xinh đẹp rạng ngời, mỗi ánh mắt mỗi nụ cười cũng đủ làm người ta say đắm, cử chỉ thì phong lưu nhàn nhã, trông giống như một bức tranh phong thủy vậy. Một tuyệt sắc giai nhân thế này, chỉ có ngồi vào ngôi vị mẫu nghi thiên hạ thì mới không phụ sự hậu ái của tạo hóa. Đáng tiếc là đứa bé lại giống hệt mẹ nó, không có chí cầu tiến, rõ r