XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

y áo, sảng khoái đáp vâng.
Độc Cô Đạc lại hỏi: “ Muội nói xem liệu nàng có đến không?”
Tiết Giai cười: “ Cái này còn phải nói…”
Người ta đương nhiên là không đến rồi.
Ra khỏi Ngự hoa viên, nàng lấy tờ giấy trong tay co thành viên rồi tiện ném xuống hồ Thái Dịch.
Cung Khanh đang chăm cắt giấy màu, khi Tiết Giai đi vào nàng không biết, đến khi Tiết Giai đi vào nàng không biết, đến khi Tiết Giai cúi xuống trước bàn của nàng cười gọi một tiếng: “ Cung tỷ tỷ”, thì lúc này Cung Khanh mới ngẩng đầu lên cười: “ Tiết muội muội đến rồi.”
“ Hướng tỷ tỷ đâu?”
“ Tỷ ấy cắt mệt rồi, đang ở trong phòng nghỉ ngơi.”
“ Muội cũng vậy, cắt đến tay đau rồi, tỷ tỷ cùng muội đi ra Ngự hoa viên dạo một lát nhé.”
“ Giấy màu của tỷ còn chưa cắt xong.”
“Ây da, lễ hội hoa còn chưa đến, tỷ tỷ vội gì chứ.” Tiết Giai giằng lấy chiếc kéo trong tay nàng bỏ xuống, cười hí hí kéo đi.
Đây là cháu gái của hoàng hậu, không thể đắc tội, Cung Khanh đành phải theo, trên đường nàng thầm nghĩ, mong là không gặp huynh muội A Cửu. Đúng như nàng mong muốn, trong ngự hoa viên không có Mộ Trầm Hoằng và A Cửu, nhưng đáng tiếc lại có một người nàng không muốn gặp cũng ở đấy.
Vừa thấy Tiết Nhị đang làm dáng dưới gốc cây dạ hợp, Cung Khanh thầm kêu không hay rồi, vừa nãy không cẩn thận nên bị sự trong sáng đáng yêu của Tiết Giai lừa rồi.
Định Viễn Hầu nhìn nàng chằm chằm. Cái gọi là mỏi mắt mong chờ, ngày dài tựa năm, hóa ra chính là cảm giác này. Thấy nàng, giống như cách một đời, lại cũng giông như chỉ là một khoảnh khắc quay đầu nhìn lại.
Chàng ta nhìn nàng chăm chú: “ Cung tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Cung Khanh bước lên cúi chào: “ Huynh muội Hầu gia hàn huyên, thiếp xin đi trước.”
Tiết Giai cười hi hi kéo tay nàng không buông: “ Tỷ tỷ đừng vội, nhị ca của muội có mấy câu muốn nói với tỷ tỷ. Muội đi qua bên kia canh chừng cho tỷ tỷ.” Nói xong nàng ấy cười sảng khoái tránh sang một bên.
Trên mặt Cung Khanh hiện rõ vẻ xấu hổ, nàng nhìn Độc Cô Đạc nói: “ Hầu gia có gì dặn dò?”
Độc Cô Đạc nhìn nàng si mê: “ Người giải đố đèn đêm Tết Thượng Nguyên là Cung Tiểu thư phải không?”
Cung Khanh nhận thấy chàng ta đã biết nên cũng không giấu mà gật đầu xác nhận. Trong lòng đã nghĩ làm thế nào để ứng phó với sự thổ lộ tiếp theo của chàng ta.
“ Ta vô cùng ngưỡng mộ tài học của Cung tiểu thư.”
“ Chỉ là giải đố đèn, làm sao có thể gọi là tài học. Hầu gia nói như vậy, thật làm người ta xấu hổ vô cùng, biểu tỷ Uyển Ngọc cầm kỳ thi họa đều giỏi hơn thiếp rất nhiều.”
Cung Khanh không động thần sắc mà nhắc đến Hương Uyển Ngọc, ngầm nhắc nhở Độc Cô Đạc, đó mới là thê tử mà mẫu thân chọn cho ngài.
Độc Cô Đạc hiểu dụng ý của nàng, bèn nói thẳng: “ Nghe nói Cung phu nhân muốn chọn phu quân cho tiểu thư, không biết có từng xem xét đến Định Viễn Hầu phủ?” Thời gian quý giá, chàng ta quyết định mặt dày vô sỉ tự tiến cử bản thân.
Cung Khanh bị những lời nói thẳng của chàng ta làm cho mặt mày đỏ lựng, ngài có thể ý tứ hơn một chút được không?
“ Hầu gia hậu ái, thật không dám nhận”
( hậu ái: yêu mến, yêu thích, chỉ người khác dành nhiều tình cảm cho mình.)
“ tại sao?”
Cung Khanh nghiêm mặt: “ Mẫu thân tiện thiếp không sinh được con trai, nhưng vẫn không cho phụ thân nạp thiếp. Tiện thiếp từ nhỏ được nuông chiều quen rồi, trái tim càng chật hẹp, bản tính hay ghen, không thể dung nạp được người khác, nên sau này nhất quyết không cho phu quân nạp thiếp, dù là không có con trai.”
Độc Cô Đạc sửng sốt sững sờ.
Tiết Đạc đổi tên thành Độc Cô Đạc chính vì muốn duy trì hương hỏa của nhà Độc Cô. Vạn nhất sau này không có con trai, nàng lại không chịu cho nạp thiếp thì chức vị Dịnh Viễn Hầu này chẳng phải lại mất rồi sao?
Cung Khanh ra đòn hiểm, rõ ràng là muốn dồn người ta vào chỗ chết, bỗng chốc trái tim xuân thì của Tiết Nhị bị cắt thành trăm mảnh.
Cung Khanh nhanh chóng xin lỗi, cúi đầu thi lễ, rồi quay người bỏ đi, chợt nghe thấy Tiết Giai gọi to: “ Biểu ca”
Lòng nàng chợt chùng xuống, quay đầu lại nhìn, trên đỉnh Tùng Đào ở sau lưng cách đó không xa xuất hiện một thân ảnh hào hoa phong nhã.
Đúng là “ nhân sinh hà xứ bất tương phùng”, lại chạm mặt hắn.
(Nhân sinh hà xứ bất tương phùng: ở đâu rồi cũng sẽ gặp nhau)
Mộ Trầm Hoằng dẫn Lý Vạn Phúc từ trên đình bước xuống.
Cung Khanh dành phải dừng bước, cúi người thi lễ.
Bị một dao trúng chỗ hiểm, Hầu gia trái tim như bị dao cắt cũng hồn xiêu phách lạc thi lễ “Điện hạ”
“ Miễn lễ.” Ánh mắt Thái tử hơi cười nhìn hai người: “ Luca nãy ta nghe thấy cái gì hay ghen, là ai đấy?”
Cung Khanh đỏ mặt, nói nhỏ: “ Là thần nữ.”
Thái tử làm như chưa nghe thấy rõ, lại cười hỏi lần nữa: “ Cung tiểu thư có đúng là hay ghen không?”
Cung Khanh đỏ mặt vâng một tiếng, trong lòng thầm nói tai điện hạ rốt cuộc là thính hay không vậy, cách xa như thế mà còn nghe được lời thiếp nói, giờ đứng ở trước mặt lại nghe không rõ, còn bắt nói lại lần nữa.
Mộ Trầm Hoằng cười ha ha vỗ vai Độc Cô Đạc: “ Ồ nói như vậy, Hầu gia đúng là phải suy nghĩ kỹ. Hương