Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
dung mạo của Cung phu nhân cũng đẹp tựa tiên nữ vậy.”
Cung phu nhân trong lòng hoan hỷ, cảm thấy Tiết Giai vô cùng đáng yêu, xinh đẹp hoạt bát, ngây thơ trong sáng.
Trong lúc Triệu Quốc phu nhân, Cung phu nhân và Hướng Uyển Ngọc đang mải mê chuyện trò, thì Tiết Giai sáp đến bên cạnh Cung Khanh, nói nhỏ vào tai nàng: “Nhị ca của muội cũng muốn đến thăm hỏi, nhưng muội đã ngăn lại.”
Cung Khanh khẽ chau mày, vị Hầu gia này, vẫn còn chưa chịu từ bỏ ý định sao?
“Mấy ngày nữa là đến lễ Thượng Tỵ, huynh ấy muốn gặp tỷ ở Phù Dung viên để nói chuyện.”
Cung Khanh lúng túng thấp giọng nói: “Lần trước tỷ đã nói rất rõ ràng, không cần phải gặp mặt nữa, để tránh bị người khác hiểu lầm.”
Tiết Giai cười hì hì: “Sao tỷ tỷ lại nói vậy, chỉ sợ trái tim Nhị ca đã vỡ tan rồi.”
Cung Khanh vội vã chuyển đề tài.
Sau khi tiễn mẹ con Trấn Quốc phu nhân, Hướng Uyển Ngọc cũng xin cáo từ.
Cung phu nhân nói: “Tiết tiểu thư thật dễ khiến người ta yêu thích, thật là đáng yêu hơn bà mẹ chuyên nịnh hót bợ đỡ của mình nhiều.”
Cung Khanh cười cười nói: “Là người hoạt bát đáng yêu, tính cũng trượng nghĩa nhiệt tình.” Tuy rằng nói vậy, nhưng trong lòng Cung Khanh vẫn có một suy nghĩ khác thoảng qua. Vì những lời nói có vẻ vô ý của Tiết Giai, mà đã mấy lần đẩy nàng và Hướng Uyển Ngọc ra đứng mũi chịu sào. Tuy sau đó, nàng ấy có lòng tốt đi nhờ Mộ Trầm Hoằng treo phần thưởng hồng giúp mình, lại nhắc nhở mình đừng uống rượu, nhưng nàng vẫn luôn cảm thấy lòng tốt của nàng ấy không đơn thuần như vậy, liệu có còn dụng ý khác không?
Nghĩ đến đây, Cung Khanh tự cười chính bản thân mình, mình vốn là người không thích phán xét suy đoán về người khác nhất, cũng không bao giờ lấy bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử. Vậy mà vừa vào cung một chuyến, đã biến thành kẻ trông gà hóa quốc, thần hồn nát thần tính, quả nhiên là hoàn cảnh thay đổi con người, sau này nếu có thể thì rời hậu cung càng xa càng tốt.
Cung phu nhân kéo tay nhi nữ, thở dài buồn bã nói: “Chẳng biết Thẩm đại nhân kia, hoàng thượng rốt cuộc muốn tìm hiểu đến lúc nào, nếu hắn không muốn, thì ta cũng buông tay thôi. Lôi kéo người ta như vậy thật là không có phúc. Con nói chọn người khác ư, ta thật là không cam tâm. Một con người tài hoa anh tuấn như vậy, được nhìn mỗi ngày, cơm cũng ăn nhiều hơn một bát.”
Cung Khanh không nhịn được phì cười: “Mẹ, nếu như mà như vậy, xem ra nhi nữ phải chọn người xấu xấu một chút, nếu không đến lúc đó mẹ sẽ béo phì mất luôn cả dáng vóc.”
“Điều đó khó mà làm được, cho dù mẹ có béo phì, thì cũng cố tìm cho được một chàng rễ ưa nhìn, nếu không thì nhìn không nuốt nổi cơm, nói không chừng còn chết đói luôn.”
Con người Cung phu nhân vốn ưa hình thức, tuyệt không thể dễ dàng để cho nhi nữ quốc sắc thiên hương của mình tìm một chàng rễ xấu xí, kéo tụt sự mỹ lệ của Cung gia, ảnh hưởng đến dung mạo xinh đẹp của đời sau.
Cung Khanh nghiêm mặt nói: “Thẩm Túy Thạch mẫu thân hãy nên từ bỏ, tình cảm A Cửu dành cho hắn vô cùng sâu nặng, theo con thấy, chức phò mã sẽ thuộc về hắn.”
“Thật không?”
Cung Khanh gật đầu: “Thật!”
Cung phu nhân thở dài: “Ta vốn muốn trong tiệc Quỳnh Lâm tìm cho con một chàng rễ phù hợp, cho nên từ lâu đã chẳng để ý giao lưu với lớp quý tộc trong kinh thành này. Đợi đén lúc sinh nhật con, mẹ sẽ mời mọi người đến ngắm mẫu đơn, nhân cơ hội đó bày tỏ ý định, xem xem nhà ai có con trai phù hợp.”
Cung Khanh cũng cảm thấy việc định hôn vô cùng gấp gáp. Thứ nhất có thể tránh được việc năm sau phải tham dự tuyển thái tử phi, thứ hai sau khi tuyển thái tử phi xong, những cô nương còn lại sẽ tranh nhau tìm nhà chồng, như vậy việc cạnh tranh sẽ rất khốc liệt.
Chớp mắt đã đến lễ Thượng Ty. Ở thời kỳ Khánh Phong, cả trong triều đình và ngoài dân gian đang thịnh hành việc du yến, đến ngày lễ Thượng Ty này, hai bên bờ sông Khúc Giang có thể xem là nơi náo nhiệt nhất chốn kinh thành, dường như tất cả bách tính đều đổ dồn về đây, tụ tập chơi xuân mở tiệc, vô cùng vui vẻ, nói theo kiểu văn hoa là “Thám xuân”. Nam thanh nữ tú đều cưỡi ngựa ngồi xe hoa mà đến, dựng trướng bên bờ sông phong cảnh tươi đẹp, ngồi bệt xuống đất, thỏa thích uống rượu, lại còn có cả những người phụ trách việc ca múa trong cung đến biểu diễn giúp vui, thật là náo nhiệt vô cùng.
Bên bờ nam sông Khúc Gian là Phù Dung uyển của hoàng gia với những chiếc xe ngựa lộng lẫy, yên ngựa được trạm trổ hoa văn, cả một vùng đó bỗng trở nên nhộn nhịp cảnh xa hoa phông vinh. Dựa theo lệ cũ, đến lễ Thượng Ty Tuyên Văn đế sẽ mở tiệc thiết đãi quần thần ở trong Phù Dung uyển, phàm là quan ở kinh thành thì đều có thể dẫn theo thê tử tham dự.
Thẩm Túy Thạch vừa nghĩ nhân dịp này có thể nhìn thấy Cung Khanh thì trống ngực đã đập thình thịch, nhưng lại nghĩ đến việc nhất định phải gặp A Cửu, trong thoáng chốc cõi lòng lại chùng xuống.
Chàng rút cuốn Kinh Thư trên giá sách xuống, ở trang “quan quan thư cưu” kẹp tờ giấy tiết đào Cung khanh gửi cho mình. Chàng không tin đây là chủ ý củ