Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1840 lượt.
a nàng, tất cả những điều này, hẳn đều là mưu kế của A Cửu. Ngoại trừ lần đó, chàng không thể nghĩ ra một nguyên do nào khác khiến nàng lại viết một câu thơ như vậy.
Nhớ tới từ “giác” thiếu một nửa đó, Thẩm Túy Thạch cảm thấy
Cung yến vô cùng xa hoa tinh tế, đối với những quan viên bậc thấp thì đây chính là cơ hội một năm mới có một lần để được chiêm ngưỡng dung nhan thánh thượng, được thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn với những món ăn mà cả đời họ rất ít có cơ hội được nhìn thấy, chính bởi vậy mỗi giây phút trôi qua, họ càng thêm vô cùng trân quý.
A Cửu chẳng có lòng dạ nào tập trung ăn uống, ánh mắt cứ dán chặt vào Thẩm Túy Thạch.
Hôm nay chàng mặc chiếc áo màu xanh ngọc bích, thanh nhã sáng sủa, đứng lọt thỏm trong đám nam nhân có tuổi, càng khiến cho vẻ trẻ trung anh tuấn của chàng trở nên nổi bật, hơn hẳn mọi người.
Trong lòng A Cửu tràn đầy sự ái mộ, có vẻ như sự ái mộ ấy sắp tràn cả ra ngoài. Ông trời quả thực quá ưu ái đối với nàng, vừa đến tuổi cập kê, đã đưa đến cho nàng một quan trạng nguyên tài đức hơn người, dung mạo tuấn tú để làm phò mã. Trong mắt nàng, chỉ có duy nhất hoàng huynh của mình mới có thể so sánh với chàng về độ xuất sắc.
Nằng đắc ý quét mắt nhìn về phía chỗ ngồi của Cung Cẩm Lan, trong lòng định khoe khoang một lần với Cung Khanh: Đệ nhất mĩ nhân thì đã sao, dung mạo tốt cũng không bằng số mệnh tốt. Liệu ngươi có chọn được một đức lang quân tốt hơn Thẩm Túy Thạch không? Dù cho ngươi có để ý đến chàng thì cũng đa sao, hãy giương mắt lên mà nhìn chàng sẽ thuộc về ta. Những thứ tốt nhất, chỉ có thể thuộc về ta mà thôi, đừng có tranh giành, cả đời đừng hòng mơ tưởng.
Nhưng thật tiếc, hôm nay Cung Cẩm lan chỉ dẫn theo Cung phu nhân đến dự yến, còn Cung Khanh không đi cùng.
Sự đắc ý của A Cửu trong thoáng chốc bỗng nhiên biến thành nỗi thất vọng hụt hẫng, ánh mắt khoe khoang hư vinh bỗng nhiên trở nên lặng thầm buồn bã.
Nhìn thấy Cung Khanh thì thấy không vừa mắt, không nhìn thấy Cung Khanh thì lại thấy không hài lòng, lúc nào cũng cảm thấy thiếu một điều gì đó, rất buồn tẻ, nỗi lòng ấy rõ thật là vấn vít.
Kỳ lạ là Tiết Giai cũng không đến, A Cửu cảm thấy đáng ngờ, nghiêng người hỏi Triệu Quốc phu nhân: “A Giai không đến sao?”
“Nhi nữ ở bên bờ sông, nói là mời mấy vị tiểu thư cùng làm quần ác yến.”
“Quần ác yến là cái gì?”
Triệu Quốc phu nhân cười nói: “Không dùng ni lông cũng không dùng vải thêu, mà dùng váy thạch lựu dựng thành lều trướng, nha đầu kia thật đúng là lắm trò quỷ.”
A Cửu vừa nghe đã cảm thấy hứng thú, liền quay sang nói với Độc Cô hoàng hậu: “Mẫu thân, con cũng muốn đi xem.”
Độc Cô hoàng hậu nói: “Đợi cung yến kết thúc rồi hãy đi.”
Lúc này, An phu nhân kề sát vai A Cửu, thì thầm mấy câu.
Trong nháy mắt, A Cửu biến sắc, ném một ánh mắt u oán tức giận về phía Thẩm Túy Thạch.
Hắn vẫn giữ tờ giấy tiết đào Cung Khanh gửi, còn kẹp trong sách thỉnh thoảng lấy ra nhìn!
Nhìn vật nhớ người sao? Như gặp Khanh Khanh sao?
Nghĩ tới khuôn mặt nhu mì kiều diễm ấy, một cơn ghen tuông cuồn cuộn dâng lên trong lòng như muốn trào ra.
Lúc này, ở bên bờ Khúc Giang ngoài Phù Dung uyển, giữa lầu đài đình các, trên bãi đất cỏ mọc xanh mướt bên bờ sông, chỗ nào cũng có lều trướng. Lều của Cung Khanh được dựng ở trước Tử Vân lâu cách Phù Dung uyển không xa lắm, ở vị trí đó vừa khéo có thể nhìn ngăm được rất nhiều những chiếc thuyền hoa rực rỡ trên sông, còn có thể thưởng thức ca vũ của phường nhạc. Năm ngoái, Cung Cẩm Lan dẫn theo thê tử cùng đến dự yến, nhưng năm nay, trước mấy ngày diễn ra lễ hội, Tiết Giai đã nói với Cung Khanh vài câu, nên Cung Khanh đã không đi cùng, để tránh bị Độc Cô Đạc gây phiền phức.
Còn Hướng Uyển Ngọc thì không muốn gặp A Cửu, nên cũng chẳng đi cùng phu nhân An Quốc Công dự yến, mà đến lều của cô mẫu, chơi cùng Cung Khanh.
Hai người ở trong lều, cùng nhau thưởng thức bữa trưa được chế biến cầu kỳ, lại còn ôm trong tay một bình trà thượng hạng. Cả hai chuẩn bị xem ca vũ của phường nhạc trên Từ Văn lâu.
Đúng lúc này, bên ngoài lều, tiếng của Tiết Giai truyền đến: “Cung tỷ tỷ.”
Cung Khanh vội vàn đứng dậy nghênh đón, Tiết Giai không chỉ đến một mình, mà còn đi cùng Kiều Vạn Phương.
Hôm nay Tiết Giai mặc một chiếc áo mỏng màu vàng tơ, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, trên vành tai còn đeo một đôi khuyên bằng trân châu rất dài, trong lúc nói, đôi khuyên tai ấy cứ đung đưa lúc lắc, khiến khuôn mặt nàng ấy cũng sáng bừng như ngọc, càng tôn thêm vẻ xinh xắn hoạt bát.
Còn Kiều Vạn Phương hôm nay cũng hóa trang vô cùng đặc biệt, y phục trên người nàng có nhiều điểm giống với trang phục cưỡi ngựa của người Hồ, càng tôn thêm tư thế oai hùng, vóc dáng xinh đẹp nổi trội vốn có.
Tiết Giai cười với vẻ mặt đầy hứng thú, hân hoan nói: “Cung tỷ tỷ, muội và Kiều tỷ tỷ đã dựng xong lều rồi, muốn mời tỷ tỷ ghé qua nhìn một cái.”
Hướng Uyển Ngọc cũng đi ra, dịu dàng cười nói: “Lều trướng có gì hay đâu mà để nhìn?”
Bởi vì ngày hôm qua Triệu Quốc phu nhân đã cho người đến phủ cầu hôn, nên Hướng Uyển Ngọc tự