80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

nhiên xem Tiết Giai là cô em chồng tương lai, đối xử với nàng ấy vì vậy có phần thân thiết hơn.
Tiết Giai thấy Hướng Uyển Ngọc cũng ở đây, thoáng ngẩn người, nhưng rồi lập tức nở một nụ cười ngọt ngào: “Hướng tỷ tỷ cũng ở đây à?” Nàng không ngờ Hướng Uyển Ngọc cũng đến nên xem ra kế hoạch lại có chút thay đổi.
Nàng ấy nghiêng đầu cười xinh xắn: “Chắc chắn là không giống với những cái khác, bên bờ sông Khúc Giang trướng cửu của muội là độc nhất vô nhị đấy, không tin hai vị tỷ tỷ đến xem sẽ biết liền.” Vừa nói, nàng ta vừa ghé sát vào tai Cung Khanh thì thầm, cười tủm tỉm: “Tỷ tỷ yên tâm, Nhi ca dự tiệc trong Phù Dung uyển không đến đâu.”
Kiều Vạn Phương cũng nhiệt tình mời mọc: “Hai vị muội muội qua xem một lát đi, chúng ta còn mời cả nhóm Hứa tiểu thư, Chương tiểu thư nữa. Mọi người đã sống cùng nhau trong cung một thời gian dài như vậy, sau này phải thường xuyên liên lạc với nhau mới được.”
Hướng Uyển Ngọc cười nói: “Được, chúng ta qua xem một lát.”
Cung Khanh thấy Tiết Giai và Kiều Vạn Phương nhiệt tình như vậy nên không tiện từ chối, Hướng Uyển Ngọc lại vô cùng hào hứng, nên đành đi theo ba người ra phía trước xem lều.
Quả nhiên, trên bãi đất cao bên bờ sông, có một lều trướng rất đặc biệt thu hút sự chú ý của mọi người, lấy bích trúc làm cột, dùng váy thạch lựu làm trướng, xanh tươi đỏ thẫm, sắc màu rực rỡ, nhưng nhìn vào lại vô cùng mềm mại, lều trướng ấy làm phong cảnh bên bờ sông càng thêm phong lưu tình tứ.
Cung Khanh cười tán dương: “Quả nhiên rất đẹp! Ý tưởng của Tiết muội muội thật tuyệt vời.”
Kiều Vạn Phương phụ họa: “Tiết muội muội hoạt bát nhanh nhẹn, con người lúc nào cũng đầy lịnh khí.” Trong lời nói này ngữ khí nịnh nọt có phần hơi lộ liễu, lúc ở Minh Hoa cung, nàng ấy và Tiết Giai ở cùng một phòng, hôm nay xem ra, tình cảm giữa hai người đã không còn giống như bình thường.
Bên trong lều được bài trí sắp đặt vô cùng trang trọng tao nhã. Trên đất phủ một lớp thảm ni do Tây Vực tiến cống, mặt trên của lớp thảm nỉ còn trải thêm một lớp thảm thêu tinh tế, nền màu xanh ngọc, bên trên thêu những đóa hoa đào xanh biếc vừa nhìn đã có cảm giác như một làn gió xuân ấm áp thổi tới, ý xuân dào dạt.
Bốn góc lều đốt trầm, mùi hương thanh tịch bao trùm cả căn lều, giữa lều đặt một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ Tử Đàn, trên bàn bày rất nhiều trái cây tươi, bánh điểm tâm được làm rất cầu kỳ và còn có cả dụng cụ pha trà nữa.
Tiết Giai nửa ngồi nửa quỳ trên tấm thảm thêu, thong thả cầm chiếc bình Tử Sa lên rót ra bốn chén trà, rồi lần lượt đặt trước mặt Cung Khanh, Kiều Vạn Phương và Hướng Uyển Ngọc, khẽ mỉm cười nói: “Đây là trà Bích Loa Xuân ở trên đỉnh núi Hoa Sơn phía Nam do di trượng ban thưởng, mời các tỷ nếm thử.”
“Đa tạ muội muội.” Kiều Vạn Phương là người đầu tiên đưa chén trà lên môi nhấm thử, tấm tác khen: “Thật là trà ngon, ta đã được nghe nói đến Bích Loa Xuân sinh trưởng trên vách núi dựng đứng của đỉnh Hoa Sơn, một năm cũng chỉ thu hoạch được tám lạng trà, chúng ta thật đúng là hồng phúc của muội muội mới được thưởng thức.”
Hướng Uyển Ngọc vừa nghe đến Bích Loa Xuân trong truyền thuyết, cũng liền cầm chén trà lên nhấm thử một ngụm, quả nhiên vị trà thanh tịnh ngọt mát, không giống như bình thường. Nàng không khỏi khen: “Chính xác, đúng là nhờ hồng phúc của muội muội, đây là lần đầu tiên ta được thưởng thức một loại trà thanh diệu đến thế.”
Tiết Giai cười nhìn Cung Khanh nói: “Tỷ tỷ cũng nếm thử đi.”
Cung Khanh khẽ chạm môi vào thành chén, không hề nếm một chút trà nào cũng khen vài câu lấy lệ. Một là, trước đây ở chỗ Hướng Thái phi, nàng cũng đã từng được uốn qua loại trà Bích Loa Xuân này nên đối với mùi vị của nó thực cũng không có gì hiếu kỳ cả, hai là, do lần trước ở trong lễ hội hoa đã bị trúng một chiêu, cho nên từ đó ở bên ngoài, dù là uống bất cứ thứ gì, trong lòng nàng cũng có chút phòng bị, cho dù là cả với Tiết Giai có vẻ ngoài ngây thơ vô hại.
Kiều Vạn Phương nói: “A Giai, ta ra ngoài gọi Hứa tiểu thư và Chương tiểu thư, mọi người đợt một lát nhé!”
“Ừm, tỷ tỷ đi nhanh về nhanh, bọn muội ở đây chờ.”
Kiều Vạn Phương đứng dậy ra khỏi lều.
Trong lòng Hướng Uyển Ngọc đã có chủ định gả cho Định Viễn Hầu, cho nên bên ngoài cũng tỏ vẻ nhiệt tình lấy lòng Tiết Giai. Hai người trò chuyện vo cùng vui vẻ, một lát sau, Tiết Giai đưa mắt nhìn ra ngoài lều lẩm bẩm: “Chẳng hiểu sao mọi người vẫn chưa quay lại, muội ra ngoài xem thế nào, hai tỷ ngồi đây đợi một lát nhé.”
Lời còn chưa dứt, nàng ấy đã nhấc váy đứng dậy đi ra.
Trong lều chỉ còn lại Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc.
Cung Khanh lập tức cảm thấy có điều gì đó bất thường. Đây là lều của Tiết Giai, nàng ấy là chỉ mà không ở đây, còn mình và Hướng Uyển Ngọc chỉ là khách lại đang ở trong lều, phải chăng có điều gì đó bất ổn? Nàng bản tính vốn trong sáng vô tư, chưa bao giờ lấy lòng dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử, nhưng lúc còn ở trong cung, sau vài lần bị trúng kế, trong lòng tự nhiên cũng nảy sinh tâm lý đề phòng nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, nàng nới với Hướng Uyển Ngọc: “Tỷ tỷ, chúng t