Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
chậc chậc…” Dừng lại một lát, chàng ta lại hỏi tiếp: “Vậy nữ tử lúc nãy là ai?”
Nhạc Lỗi suy nghĩ trả lời: “Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc giờ vẫn đang ở trong Đăng Nguyệt lâu.”
Độc Cô Đạc xoay mạnh thân hình: “Nhanh quay lại đó xem xem.”
Thiếu niên vốn tính hiếu kỳ, hơn nữa nữ tử giải đố khi nãy thông minh nhanh nhẹn, nhìn vóc dáng có vẻ như là người rất đẹp, hắn ta không thể kiếm được khát khao muốn nhìn xem nữ tử đó rốt cuộc trông như thế nào.
Nhạc Lỗi biết Tiết Nhị đã rất phấn khích, nhưng bản thân chàng cũng rất hiếu kỳ, đôi mắt ấy làm chàng không tự chủ được muốn xem ẩn sau mặt nạ rốt cuộc là dung nhan như thế nào.
Hai người đi đến Đăng Nguyệt lầu, may mắn làm sao, Cung phu nhân cùng một hàng mười người vừa khéo đi ra.
Độc Cô Đạc không biết được trong đoàn này có người chàng ta muốn gặp hay không, nhưng có thể từ quần áo và mặt nạ của họ nhìn ra được những người này thuộc gia tộc phú quý.
Cung Khanh đi ra nhìn thấy một chiếc mặt nạ trừ tà, vẫn cho rằng là hán tử đứng sau đám người lúc nãy, nhưng nhìn lại lại thấy không phải, người đứng trước mặt thân khoác áo gấm màu tím, còn hán tử nhìn nàng giải đố lại mặc áo vải bình thường.
Đoàn người đi ngang qua Nhạc Lỗi, sau chiếc mặt nạ xuất thủy phù dung, chính là đôi mắt mà chàng không thể nhận nhầm.
Nhạc Lỗi âm thầm kéo Độc Cô Đạc một cái, Độc Cô Đạc lúc này mới quay người lại nhìn Cung Khanh.
Mặc dù đã thay y phục nhưng thân hình rất giống, yểu điệu thướt tha, như gió vờn liễu rủ. Lẽ nào chính là nàng ấy? Chàng ta không xác định được. Nhưng Nhạc Lỗi đã gật đầu.
Độc Cô Đạc tin tưởng Nhạc Lỗi, hắn tuổi còn trẻ nhưng đã là Tả Vệ tướng quân, ngoài việc võ công hơn người thì còn nhiều điểm khác cũng không tầm thường, nên Duệ Vương với hắn giao tình rất sâu đậm. Nếu hắn đã khẳng định đấy chính là nữ tử giải đố, thì chắc chắn không thể nào sai được.
Độc Cô Đạc kích động bước lên phía trước đi theo.
Cung Khanh vốn thích chơi giải đố, nhìn thấy câu đố đèn không kiềm chế được tiến lên muốn thử. Vì đeo mặt nạ nên nàng tỏ ra thoải mái hơn ngày thường rất nhiều, đoan trang lễ nghĩa đều vứt sang một bên, giơ tay giơ chân đúng với vẻ hoạt bát đáng yêu của các thiếu nữ mới lớn, nên dù đeo mặt nạ thì vẫn toát ra một vẻ phong tình kiều mị làm say đắm lòng người.
Độc Cô Đạc bình sinh đây là lần đầu tiên đi theo đuôi người khác, trong lòng cảm thấy rất phấn khích. Trước mắt là hình bóng yểu điệu thướt tha, vòng eo chưa đầy một gang, hút chặt ánh mắt của chàng ta, mùa xuân còn chưa đến, mà con tim này dường như đã bị gió xuân làm thức tỉnh, như đang trôi bập bềnh trong làn sóng biếc.
Cung Khanh vui vẻ dạo phố ngắm đèn, hoàn toàn không phát hiện đằng sau có hai người lạ đang bám theo, nhưng quản gia Cung Phúc Quý rất nhanh nhạy, dẫn theo bốn người hầu ba thị nữ một khắc không dám lơ là, lúc nào cũng vây quanh phu nhân và tiểu thư, chỉ sợ bị lạc.
Hắn ta nhanh chóng phát hiện ra có hai nam tử bám theo đằng sau, hơn nữa hai người này còn bám theo ngay từ lúc rời khỏi Đăng Nguyệt lâu, cảm thấy bất an, hắn liền thấp giọng nói với Cung phu nhân: “Thưa phu nhân, đằng sau có hai tên tiểu tử luôn bám theo chúng ta.”
Cung phu nhân quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy hai nam tử thân hình cao lớn, vừa nhìn đã biết là còn trẻ. Ngày tết Thượng Nguyên người đi chơi khuya cũng là thường tình, Cung phu nhân mỉm cười, không để ý. Nhưng Cung Phúc Quý không ngừng cảnh báo làm Cung phu nhân cũng thấy suy nghĩ, phố Trường An là nơi phồn hoa náo nhiệt nhất kinh thành, tuyệt đối không có kẻ nào dám làm bậy, nhưng ra khỏi phố Trường An thì chưa chắc, mấy năm gần đây nghe nói có bọn người Ba Tư vào tết Thượng Nguyên chuyên bắt cóc thiếu nữ bán đi Tây Vực.
Nhìn thấy sắp hết phố Trường An, Cung phu nhân không dám đi tiếp chỗ khác nữa, liền nói với nhi nữ: “Chúng ta về thôi.”
Mặc dù lúc đi bà đã dẫn theo ba thị nữ và năm người hầu, trên cầu Bình An vẫn còn bốn phu khiêng kiệu, nhưng chung quy an toàn vẫn là số một.
Hai người bám theo nhìn thấy nàng quay người lại liền giả bộ đứng ngắm đèn hoa trên đường.
Cung Khanh trong lòng cảm thấy khó chịu, khó khăn lắm cả năm mới có một lần được đeo mặt nạ đi chơi, đang vui vẻ đến thế, tự nhiên vô cớ lại bị hai tên tiểu tử không rõ lai lịch phá đám.
Khi đi qua chỗ họ, Cung Khanh cố ý nói: “Tên đeo mặt nạ trừ tà kia hôi quá.”
Độc Cô Đạc chưa kịp phản ứng thì Nhạc Lỗi đã không kìm được nhìn Độc Cô Đạc tặc lưỡi một tiếng. Độc Cô Đạc lúc này mới biết là ám chỉ mình, trong lòng thầm nhủ trước khi đi rõ ràng đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho, sao lại hôi được?
Cung phu nhân hỏi: “Tên kia?”
“Kia!” Cung Khanh thuận tay chỉ về phía trước, trên đường chỗ nào cũng có người đeo mặt nạ trừ tà, nhằm mong muốn xua đuổi tà ma, thu tài thu lộc.
Hai người vẫn cố bàm theo cả đoạn đường, Độc Cô Đạc quyết tâm tìm hiểu xem nữ tử kia là con cái nhà ai nên kiên trì bám theo về đến tận nhà.
Cung phu nhân trong lòng lo lắng, đi đến Đăng Nguyệt lầu bỗng nảy ra một ý bèn quay người đi vào trong.
Cung Phúc Quý hỏi nhỏ