XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1854 lượt.

lần đang đợi, chúc Thẩm đại nhân tiền đồ rộng mở.” Thực ra điều Cung đại nhân muốn nói chính là Cửu công chúa đã chọn người, lại có thể dễ dàng buông tay vậy sao? Thẩm đại nhân, ngươi trốn không thoát đâu.
Thẩm Túy Thạch có nghĩ cả trăm lần cũng không thể ngờ rằng, hôm nay tới cầu hôn, lại có kết quả như thế này.
Từ Cung phủ bước ra, mãi lâu sau hắn vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn. Rõ ràng Hướng Uyển Ngọc đã nói, Cung Khanh bằng lòng lấy hắn, bảo hắn đến cầu hôn, tất cả giản lược hết, nhưng sao Cung Cẩm Lan lại có thái độ này?
Cung phu nhân vẫn nấp ở phía sau nghe lén, thấy Thẩm Túy Thạch cáo từ rời đi, mới từ phía sau bước ra, vạn phần nuối tiếc than thở: “Haiz, một cuộc nhân duyên tốt như vậy, mà lại phải chống mắt lên nhìn nó tuột khỏi tay. Đúng thực là trong đời người, luôn đầy rẫy những niềm tiếc nuối.”
Cung Cẩm Lan cảm thấy kỳ lạ, phu nhân nhà mình mấy hôm trước còn lo lắng cả đêm trằn trọc trên giường không sao ngủ được, hôm nay lại tinh thần sảng khoái, thư thái nhẹ nhàng như vậy nhỉ? Lại còn có tâm trạng cảm khái về nhân sinh.
“Khanh nhi thế nào rồi?”
“Vẫn tốt. Đúng rồi phu quân, chàng cảm thấy Nhạc Lỗi ra sao?”
“Nàng hỏi về phương diện nào?”
“Đương nhiên là về phương diện có thể làm con rể của chúng ta được không?”
Cung Cẩm Lan ngẩn người, “Không phải là Thái tử sao?”
Gương mặt Cung phu nhân lộ rõ vẻ ngạc nhiên, bà trừng mắt liếc phu quân của mình, sau đó đem hết chuyện từ hôm Tiết Giai đến chơi, rồi sau đó mình đến nhờ Hàn thị đi thăm dò tin tức kể lại một lượt. Cung Cẩm Lan lúc này mới biết, thì ra bên trong còn có uẩn khúc này, trái tim đang khấp khởi mừng thầm chuẩn bị được làm quốc trượng lập tức tan vỡ.
“Trong khoảng thời gian này, thiếp vẫn luôn cố gắng tìm một người phù hợp. Nhưng chọn đi chọn lại, thiếp chỉ cảm thấy có Nhạc Lỗi là phù hợp hơn cả. Thứ nhất, hắn võ công cao cường, có thể bảo vệ Khanh nhi, thứ hai, hắn đã từng cứu Khanh nhi một lần, gả Khanh nhi cho hắn cũng xem như là báo đền ân nghĩa, thứ ba, phụ mẫu hắn đều đã viên tịch, Khanh nhi gả qua nhà hắn đương nhiên sẽ làm chủ gia đình, tự do tự tại, không bị ai xăm xoi, xét nét, thứ tư, hắn là võ tướng, lòng dạ không hẹp hòi, nên sẽ không để ý đến những lời đồn thổi vô căn cứ giữa Thái tử và Cung Khanh.”
Cung phu nhân liệt kê ra một loạt những điều kiện có lợi cho mình, lúc nghe đến điều kiện cuối cùng, Cung thượng thư thân là một quan văn, trong lòng bỗng có một tia u buồn ảm đạm lướt qua.
Cung phu nhân mừng khấp khởi nói: “Ban đầu thiếp cũng rất thích hắn, nhưng lúc đó nghĩ hắn là một quan võ, e là khi có chiến sự điều động binh lính, hắn buộc phải đi tiên phong nhưng giờ đây, chúng ta cũng không còn quá nhiều cơ hội để lựa chọn, phu quân nói có phải không?”
Cung Cẩm Lan trầm tư đưa tay vuốt vuốt râu, ừm nhẹ một tiếng.
Cung phu nhân quay người đi tìm nữ nhi.
Cung Khanh vừa nghe đến tên Nhạc Lỗi, hai má đã đỏ ửng.
Cung phu nhân cười hì hì hỏi: “Con có thích hắn không?”
Còn chưa đợi Cung Khanh trả lời, Cung phu nhân lại nói: “Dù sao ta cũng quý mến hắn. Con chưa nhìn thấy tư thế phi thiềm tẩu bích của hắn vừa mạnh mẽ oai hùng vừa tiêu sái khoáng đạt đâu, đúng là võ nghệ cao cường. Thì ra khinh công trong truyền thuyết là có thực, đẹp đến ngơ ngẩn, mê chết đi được.”
Cung Khanh: “…” Mẫu thân, người có thể bớt ham mê hình thức đi một chút được không?
“Sau này, con có thể để cho hắn bế con phi thân lên nóc nhà ngồi ngắm sao thưởng nguyệt.”
“Còn có thể để hắn ôm con dùng khinh công bay lướt trên cỏ mềm.”
“Còn có thể…”
Cung Khanh bật cười ngắt ngang lời mẫu thân: “Trí tưởng tượng của mẫu thân thực là phong phú.”
“Đương nhiên!” Cung phu nhân lại hỏi: “Nói, con thích hay không thích hắn?”
Cung Khanh hơi xấu hổ, cúi đầu không nói gì. Đối với Nhạc Lỗi, nàng rất có thiện cảm, đêm Nguyên Tiêu hôm đó, hình ảnh chàng dẫn người đến giải cứu mình vẫn còn mãi khắc ghi trong tâm trí nàng. Nghĩ đến đêm đó, nàng đột nhiên nhớ đến một nam tử hán đeo mặt nạ trừ tà. Hiện giờ hắn ở đâu nhỉ? Vì sao vẫn không chịu đến tìm nàng, rõ ràng nói là muốn báo đáp bằng một giai thoại phong lưu, phải chăng chỉ là trêu chọc nàng thôi sao? Trong lòng nàng vẫn còn lẩn khuất bóng dáng của người đó, nhưng đã lâu như vậy rồi mà hắn vẫn chưa cầm chiếc cúc trân châu đó đến tìm nàng đòi báo đáp, chắc hắn đã sớm quên nàng từ lâu rồi. Ngoài việc buồn bã thất vọng, ngoài việc nhớ nhung hoài niệm trong ký ức ra, nàng có thể làm gì được nữa?
Cung Khanh bất giác thở dài, đó là người đầu tiên khiến nàng rung động trong đời, nhưng đáng tiếc lại bặt vô âm tín.
Cung phu nhân thấy nữ nhi xấu hổ cúi đầu, biết là nàng đã ngầm thừa nhận, liền lập tức vui mừng vào cung, đến gặp cô mẫu Hướng thái phi.
Hướng thái phi nhìn thấy Cung phu nhân thì vô cùng kinh ngạc hỏi: “Thanh Thư, sao cháu gầy đi nhiều vậy?”
Cung phu nhân vừa nghe đã thở dài ảo não, trên mặt hiện rõ vẻ tủi thân ấm ức. Hướng thái phi thấy thế, liền lập tức cho cung nữ nội thị lui ra.
Cung phu nhân liền đem hết những chuyện lớn nhỏ