Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
áy trái tim có một nỗi vui sướng tột đỉnh khó diễn tả bằng lời lan tỏa khắp cơ thể.
“Nếu Cung tiểu thư bằng lòng, thì Thẩm mỗ cầu còn không được.”
“Biểu muội ta đương nhiên bằng lòng, chỉ là không biết Thẩm đại nhân có dám hay không, công chúa…” Hướng Uyển Ngọc nói đến nửa chừng thì thở dài xa xôi.
Thẩm Túy Thạch mặt nóng ran, thấp giọng nói: “Thẩm mỗ nhất định không phụ lòng tiểu thư.”
“Vậy thì thiếp yên tâm rồi, những lời này, biểu muội không tiện nói, chỉ có thể nhờ ta chuyển lời. Thẩm đại nhân nếu có ý, xin chọn ngày tốt, lập tức đến cầu hôn, tốt nhất là cứ tiến hành lặng lẽ, đừng để người ngoài biết được. Cô mẫu của thiếp là người không câu nệ tiểu tiết, biểu muội càng không phải là người tham hư vinh. Tất cả Thẩm đại nhân cứ làm đơn giản là được. Đợi sau khi ván đã đóng thuyền, A Cửu cũng không thể làm gì Thẩm đại nhân được nữa.”
“Đa tạ Hướng tiểu thư, Thẩm mỗ lập tức đi chuẩn bị.” Thẩm Túy Thạch hoan hỉ mãi không thôi, nỗi u uẩn tích tụ mấy ngày qua trong nháy mắt đã tan thành mây khói, chỉ cảm thấy gió xuân ấm áp, cả người lâng lâng như sắp bay lên thành thần tiên.
Hướng Uyển Ngọc lộ ra nụ cười đắc ý, quay người hồi phủ.
Cung Cẩm Lan vừa nghe bẩm báo có Thẩm Túy Thạch đến viếng thăm, trong lòng ngực nhất thời co rút lại.
Trong quãng thời gian này, lúc ở trong triều ông vẫn tận lực giữ một khoảng cách nhất định với hắn, không tiếp xúc khi chỉ có một mình. Nhưng lúc này người đã đến rồi, cũng không thể tránh mà không gặp, đây lại là phò mã tương lai, không thể đắc tội được.
Ông vội vàng đón Thẩm Túy Thạch vào sảnh chính, sai người hầu dâng trà.
Thẩm Túy Thạch do đã có lời của Hướng Uyển Ngọc là cơ sở, cho nên cho rằng hôm nay đến cầu thân nhất định sẽ thành công, nên không câu nệ ngượng ngùng như lần trước, trực tiếp khom người trịnh trọng thi lễ với Cung Cẩm Lan, nói rõ mục đích đến.
Hắn vốn là người văn hoa nho nhã, nên những lời cầu thân khi thốt ra vô cùng xúc động, chân thành khẩn thiết, thực sự khiến người ta không thể không động lòng. Nhưng Cung đại nhân nghe xong thì hai mí mắt giật liên hồi.
Thẩm đại nhân ngươi thật là mới ra đời còn non nớt không hiểu chống quan trường hiểm ác, càng không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ngươi làm như vậy, không chỉ rước hận thù vào thân, mà đối với lão phu cũng liên lụy vài phần. Có cho ăn gan hùm mật gấu, lão phu ta cũng không dám nhận ngươi làm con rể.
Đợi Thẩm Túy Thạch nói xong, cả người ông toát mồ hôi lạnh.
“Thẩm đại nhân, việc này… việc này…” Cung thượng thư từ xưa đến nay nổi tiếng ăn nói lưu loát, giờ bỗng nhiên lắp ba lắp bắp.
Thẩm Túy Thạch thành khẩn nói: “Cung tiểu thư đối với vãn bối có ân cứu mạng, vãn bối nhất định sẽ đem hết sức lực để chăm sóc nàng, làm cho nàng cả đời vô ưu.”
“Không không, không phải lão phu có ý này, Thẩm đại nhân ngươi, ngươi chẳng lẽ không biết công chúa, nàng ấy…” Cung Cẩm Lan quả thực không biết phải nói thế nào mới phải, công chúa có ý với Thẩm đại nhân, tuy điều này đã không còn bí mật, nhưng Tuyên Văn đế lão nhân gia người còn chưa tuyên bố chính thức trong thiên hạ, thì ai dám nói năng hồ đồ, làm tổn hại đến thanh danh công chúa.
Thẩm Túy Thạch đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Cung đại nhân, liền nói ngay: “Vãn bối tuyệt không có ý bám vảy rồng núp cánh phượng. Những thứ mà mọi người cực kỳ hâm mộ, trong mắt Thẩm mỗ không đáng một xu.”
Cung Cẩm Lan thầm thở dài, cứng cỏi kiên quyết như vậy, quả nhiên là một nam nhi có chí khí, chỉ tiếc là A Cửu đã ra tay, còn ai dám tranh giành.
“Thẩm đại nhân, việc này lão phu không thể đồng ý.”
Thẩm Túy Thạch ngẩn ra, nỗi vui mừng đầy ắp trong lòng bỗng nhiên trầm xuống. “Không phải lão phu ưng ý đại nhân, chỉ là nếu lão phu đồng ý, thì tiền đồ của Thẩm đại nhân sẽ bị hủy hoại, xin Thẩm đại nhân suy xét cho kỹ.”
Thẩm Túy Thạch trầm giọng nói: “Tiền đồ của vãn bối đúng là không dễ dàng có được, nhưng tiền đồ không phải là điều quan trọng nhất, vì Cung tiểu thư, vãn bối cam nguyện buông bỏ tiền đồ của mình, cho dù có phải từ quan cũng không nuối tiếc.”
Cung Cẩm Lan nhìn hắn, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ. Nam nhân trẻ tuổi ơi, ngươi vẫn còn chưa hiểu lòng người hiểm ác, thói đời lạnh bạc thất thường đâu. Nếu ta đồng ý, sẽ không chỉ tiền đồ của ngươi bị hủy hoại, mà tiền đồ của ta, thậm chí là đến cả An Quốc Công phủ cũng sẽ bị liên lụy.
Nhớ đến những lời lẽ văn hoa trong bài tạ biểu hắn độc hôm ở Quỳnh Lâm yến, nhớ đến dáng vẻ tuấn tú oai hùng của hắn khi khoác hồng bào ngày hôm đó, trong lòng Cung Cẩm Lan bỗng nuối tiếc dị thường, vội khuyên nhủ hắn: “Thẩm đại nhân suy nghĩ cho kĩ, mười năm gian khổ luyện rèn kinh sử mới có được công danh như ngày hôm nay, nếu từ bỏ chẳng phải đáng tiếc lắm sao?”
“Vinh hoa phú quý vốn không phải là thứ quan trọng nhất trong lòng Thẩm mỗ.”
Cung Cẩm Lan thở dài nói: “Thẩm đại nhân thanh cao trong sạch, khí chất cao ngạo thật đáng khen. Đa tạ Thẩm đại nhân hậu ái, nhưng đáng tiếc tiểu nữ phúc mỏng, không có duyên với Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân có một nhân duyên tốt hơn rất nhiều