Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
vừa phát sinh trong thời qua kể lại tỉ mỉ một lượt, sống từng đấy năm rồi, đúng thật là bà chưa từng phải lao tâm khổ tứ như bây giờ. Cứ nghĩ mình đã sinh ra một đứa con gái đẹp như tiên nữ, nhất định phải tìm được một người tướng mạo song toàn mới chịu gả đi, cho nên mấy năm gần đây, người đến cửa cầu hôn rất nhiều, bà cứ tha hồ kén cá chọn canh, không thể dễ dàng đồng ý. Thật không ngờ lại có ngày hôm nay, nhi nữ xinh đẹp của bà có khả năng không gả cho ai được. Mà kẻ gây ra việc này lại chính là Đông cung Thái tử, khiến cho nỗi ấm ức trong lòng càng thêm chất chứa, chỉ có thể tự đấm ngực nghiến răng cắn lưỡi mình mà thôi.
Hướng thái phi đã quen nhìn những cơn sóng ngầm ghê ghớm biến ảo khôn lường chốn hậu cung, nên bình thản cười nhạt: “Ta cứ ngỡ là việc gì to tát khiến cháu lo lắng âu sầu thành ra thế này.”
Cung phu nhân nói: “Mắt thấy Cung Khanh rơi vào cảnh muốn gả đi không được, cháu sao có thể không lo lắng? Bởi vậy cháu mới tiến cung thỉnh nhờ cô mẫu. Trước mắt chỉ có một con đường, đó là xin Hoàng thượng ban hôn, cháu cảm thấy tả vệ tướng quân Nhạc Lỗi cũng không tồi, xin thái phi làm chủ hôn sự cho Cung Khanh.”
Hướng thái phi vừa nghe thấy mấy chữ “Tả vệ tướng quân”, liền thầm mắng cháu gái nhà mình không có tiền đồ. Tả vệ tướng quân sao có thể so sánh với Thái tử? Mộ Trầm Hoằng rõ ràng là có ý với Cung Khanh, nếu cầu Hoàng đế ban hôn, thì thẳng thắn trực tiếp xin Hoàng đế ban hôn cho Cung Khanh và Thái tử, như vậy chẳng phải là càng thêm viên mãn sao?
Hướng thái phi biết cháu gái mình là một người không có chí tiến hủ, nếu đem ý này nói ra nhất định nó sẽ không đồng ý, thế nên bà giấu nhẹm ý nghĩ đó trong đầu, an ủi: “Qua nửa tháng nữa là đến Tết Đoan Ngọ, lúc đó trong cung mở tiệc đoàn viên, ta sẽ tâu trình lên Hoàng thượng, cháu yên tâm.”
Người thân gia quyến của Tuyên Văn đế rất ít ỏi, ngoài Hoàng đế và Hoàng hậu, nếu tính thêm Thái tử công chúa, thì cũng chỉ vẻn vẹn có bốn người, cho nên vào ba ngày lễ lớn trong năm là Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu và Tết Đoan Ngọ, Hoàng thượng thường vui vầy cùng các Thái phi, ngoài ra còn có thêm người nhà Duệ Vương.
Cung phu nhân được lời như cởi tấm lòng, vui mừng nói: “Đa tạ cô mẫu.”
“Tạ cái gì mà tạ, đều là người một nhà, Khanh nhi gả được chỗ tốt, ta cũng vui mừng.” Hướng thái phi lại cười nói tiếp: “Lâu rồi ta không gặp Cung Khanh nên rất nhớ nó, muốn đón nó vào cung ở cùng ta vài ngày.”
Cung phu nhân đang có việc cần nhờ cô mẫu, nên đương nhiên gật đầu đáp ứng.
Hướng thái phi nheo đôi mắt phượng, cười hì hì nói: “Cháu cứ đợi tin tức tốt lành đi.”
Cung phu nhân cười phấn chấn xin phép cáo từ, ngày hôm sau Hướng thái phi sai người đến đón Cung Khanh nhập cung.
Lần này Cung Khanh tiến cung, tâm trạng khác hẳn ngày trước, nhìn những tường đỏ ngói xanh sặc sỡ trên đường đi nàng chỉ cảm thấy thật tức mắt. Lại nghĩ đến vị chủ nhân của Đông cung kia, hàm răng không nhịn được cắn chặt lên bờ môi anh đào chúm chím. Chỉ tại hắn…
Nhìn thấy Cung Khanh, Hướng thái phi càng thêm quyết tâm với dự định của mình. Nha đầu này đúng là ngày càng thêm xinh đẹp yêu kiều, giống như một nụ hoa vừa chớm nở chúm chím đã tỏa sắc hương sáng bừng bốn phía.
“Thái tử tặng cháu nhẫn ngọc đeo tay, lấy ra cho ta xem.” Hướng thái phi đi thẳng vào đề.
Sắc mặt Cung Khanh ửng đỏ, không có cách nào khác hơn là đành phải lấy chiếc nhẫn gây họa cho thái phi xem. Hướng thái phi cầm lấy, đưa lên ánh mặt trời soi xét tỉ mỉ, rồi cười tủm tỉm nói: “Đồ tốt.”
Cung Khanh thì chẳng xem nó là đồ tốt gì cả, trong lòng thêm ước ao đem chiếc nhẫn đại hoa ấy đập tan thành muôn mảnh.
Hướng thái phi đặt chiếc nhẫn trở lại trong lòng bàn tay Cung Khanh, cười tủm tỉm nói: “Thái tử đối với cháu nhất định rất có thiện cảm, cho nên mới tặng đồ tốt biểu đạt tâm ý của mình như vậy. Mẫu thân cháu thật quá đáng, cứ chạy đôn chạy đáo khắp nơi để thay cháu cầu hôn, điều này khiến Thái tử không tránh khỏi mất mặt. Thái tử làm như vậy hiển nhiên là có ý nhắn cháu đừng vội đính hôn, đợi cuộc tuyển chọn sang năm.”
Cung Khanh đỏ bừng hai má, “Cháu cảm thấy hắn không thật lòng, giống như là đang đùa giỡn vậy. Tâm ý của Khanh nhi đã sớm thổ lộ hết với cô lão lão rồi, cô lão lão nhất định sẽ tác thành đúng không?”
Hướng thái phi gật đầu, dịu dàng nói: “Nhạc Lỗi ta cũng đã gặp qua, đích xác là không tồi. Trong bữa tiệc đoàn viên tết Đoan Ngọ, ta sẽ xin Hoàng thượng ban hôn, Hoàng thượng miệng vàng đã mở, ai còn dám nói những lời đàm tiếu.”
Cung Khanh cúi đầu cười: “Đa tạ cô lão lão.”
Hướng thái phi trong lòng thầm than, nụ cười khuynh nước khuynh thành nói cũng chẳng ngoa.
Ở trong Trung Dương cung, Cung Khanh nhất quyết không ra ngoài mà chỉ quanh quẩn bên cạnh Hướng thái phi. Hướng thái phi muốn nàng đến Ngự hoa viên đi dạo cho khuây khỏa, nhưng nàng lại tìm mọi cách để từ chối. Nàng không muốn gặp phải A Cửu hay Mộ Trầm Hoằng để rồi lại nảy sinh thêm điều gì đó phiền phức.
Hướng thái phi cũng hiểu rõ tâm ý của nàng, nên thôi không nhắc nữa. Bởi bà vẫn luôn c