Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

iền đồ vô lượng, con người rất hợp với Cung Khanh, trai tài gái sắc.”
Dằn vặt, áp chế, giày vò, gây khó dễ cho Cung Khanh chính là liều thuốc hữu hiệu nhất để A Cửu giải tỏa nỗi ức chế cô đơn nơi thâm cung của mình, phải tận mắt nhìn thấy Cung Khanh thê thảm, mọi việc không như ý nguyện, nàng ta mới thấy hài lòng.
Tuyên Văn đế trừng mắt, quát một tiếng: “Hồ đồ, câm miệng.”
A Cửu bị quát liềm câm bặt, bởi Tuyên Văn đế chưa bao giờ nghiêm khắc trách cứ nàng ta như vậy.
Độc Cô hoàng hậu lúc này mới nói: “Hoàng thượng bớt giận, gia hòa vạn sự hưng, hôm nay chính là Tết Đoan Ngọ, đừng vì việc này mà trở nên tức giận. A Cửu nói cũng đúng, Lưu bảng nhãn tuổi tuy hơi lớn, nhưng cẩn thận chín chắn, lại rất tài hoa, Thái phi thấy thế nào?”
Hướng thái phi tức giận đến nỗi nghẹn ứ trong cổ họng không nói nên lời. Trong lòng bà thực chỉ muốn Cung Khanh được gả vào Đông cung cho nên mới không nhắc đến Nhạc Lỗi, ai ngờ sửa đúng thành sai, thật không thể đoán được sự tình lại thành ra thế này. Bà vừa giận vừa tức, thầm hối hận trong lòng. Sớm biết thế này, chi bằng ghép với Nhạc Lỗi cho rồi.
Tuyên Văn đế nhíu mày nhìn Độc Cô hoàng hậu chăm chú, cơ hàm bên mang tai kẽ giật ngược.
Độc Cô hoàng hậu mắt cúi xuống, lạnh lùng nói: “Hôn sự của Cung Khanh, tự có phụ mẫu của nàng ta làm chủ, Hoàng thượng hà tất phải quan tâm?”
Thẩm Túy Thạch đột nhiên đứng dậy.
“Bệ hạ, thần có việc thỉnh cầu.”
Tuyên Văn đế hít một hơi dài, trong lòng thầm mừng vì Thẩm Túy Thạch đã đúng lúc xoa dịu cục diện căng thẳng này: “Ái khanh cứ nói.”
“Vi thần thuở nhỏ đã từng đội ơn cứu mạng của Cung tiểu thư, ý nguyện muốn cùng Cung tiểu thư kết tóc xe tơ gắn bó suốt đời, mong báo đáp ân tình của nàng.”
Lời vừa nói ra, Cửu công chúa mặt liền biến sắc, đến cả Tuyên Văn đế cũng sa sầm nét mặt, hôm nay triệu kiến Thẩm Túy Thạch tham dự bữa tiệc đoàn viên này, tức đã ngầm ám chỉ thân phận của hắn. Hắn lại còn dám đưa ra thỉnh cầu của mình như vậy. Nhất thời, Tuyên Văn đế đã ở thế cưỡi trên lưng hổ, một mặt vừa giận Thẩm Túy Thạch là kẻ không thức thời, một mặt nể phục dũng khí đáng khen của hắn.
Cửu công chúa không thể nghĩ rằng Thẩm Túy Thạch lại to gan đến mức này, ngay lập tức, tất cả những cảm giác đố kị, thất bại đau đớn, nhục nhã chen chúc nhau ùa tới, như là vô số những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang đau đớn đến run rẩy của nàng ta. Đương nhiên, lòng oán hận đối với Cung Khanh cũng vì thế mà dâng lên cuồn cuộn, hận không thể bạt núi ngăn sông san bằng Cung phủ.
Thẩm Túy Thạch đã vứt bỏ tất cả. Khi Tuyên Văn đế còn chưa công bố rõ chuyện của công chúa, hắn vẫn tự do, huống hồ cho dù Tuyên Văn đế có công khai chọn hắn đi nữa, thì hắn nữa cũng vẫn có thể cự hôn. Tiền đồ có được ngày hôm nay dù không phải dễ dàng nhưng nếu như không có hai mươi lạng bạc cứu mệnh của Cung Khanh ngày hôm đó, thì làm sao có được tất cả của ngày hôm nay. Kết cỏ ngậm vành báo đáp ân nhân không thể là một lời nói suông, hắn thân là nam nhi bảy tấc, nên cần phải nhất ngôn cửu đỉnh.
Tuyên Văn đế lặng thinh không nói, bầu không khí trở nên căng thẳng u ám, giống như lúc bầu trời đen đặc quánh, sa sầm xuống trước một trận mưa lớn xối xả.
Mộ Trầm Hoằng cũng có chút bất ngờ, không nghĩ rằng Thẩm Túy Thạch lại to gan như vậy, hắn đang định mở miệng thì đột nhiên Duệ Vương ngồi ở phía đối diện đã đứng dậy nói: “Hoàng thượng, thần trong lòng ngưỡng mộ Cung tiểu thư đi lâu, xin Hoàng thượng tác thành.”
Mộ Trầm Hoằng mặt liền biến sắc. Sự tình chuyển tiếp đột ngột, đúng là thay đổi trong nháy mắt, hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của mọi người.
Nhưng điều khiến mọi người càng kinh ngạc hơn chính là, Tuyên Văn đế lại lập tức đáp một tiếng: “Được.”
Giang thị vội vàng cấu cho nhi tử một cái dưới gầm bàn. Lúc này ngươi ra mặt làm gì cho thêm loạn. Nhưng thật ra, khi Duệ Vương lên tiếng, không phải khiến sự tình loạn thêm mà là đã cứu vãn cục diện. Không chỉ Tuyên Văn đế, mà cả Cửu công chúa và Hướng thái phi đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Còn Độc Cô hoàng hậu trong lòng lại có chút khó chịu, thực ra trong lòng bà đã thầm dự định gả Tiết Giai cho Duệ Vương, xem như là có thêm tai mắt để ngầm theo dõi, chỉ là đang chuẩn bị tìm một cơ hội thích hợp để nói với Giang thị về việc này.
Độc Cô hoàng hậu mày liễu nhíu chặt, đang định nói điều gì, thì A Cửu cầm lấy tay bà khẩn thiết, trong ánh mắt lộ rõ ý cầu xin. Là nàng ta lo lắng Độc Cô hoàng hậu sẽ ngăn cản Mộ Chiêu Luật cưới Cung Khanh, nói như vậy, Thẩm Túy Thạch sẽ vẫn không từ bỏ hy vọng.
Độc Cô hoàng hậu nhìn dáng vẻ vô cùng đáng thương cả A Cửu, nhất thời nhẹ dạ, rốt cuộc nuốt lại những lời muốn nói, khẽ mỉm cười nhẹ nhàng nói với Giang thị: “Nhi nữ của Cung phu nhân tài mạo song toàn, kết duyên cùng Duệ Vương thật là đẹp đôi.”
Nếu đế hậu đều đã có lời, Giang thị đành phải cười gượng gật đầu, trong lòng vừa bực vừa lo lắng. Thực ra bà rất vừa ý Cung Khanh, nhưng từ hôm sinh nhật nàng ta nhìn thấy lễ vật của Mộ Trầm Hoằng, bà lập tức cắt đứt ý niệm này trong đầu. Ai nào ngờ, Mộ


Snack's 1967