Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

ến đây là có mục đích, để ý thấy đã qua ba tuần rượu, Tuyên Văn đế bắt đầu cao hứng, liền mỉm cười nói: “Hoàng thượng còn nhớ khuê nữ cháu gái của ta không? Là nhi nữ của Cung Cẩm La ấy.”
Tuyên Văn đế gật đầu cười cười: “Nhớ, tên là Cung Khanh đúng không?”
Thẩm Túy Thạch và Duệ Vương nhất tề ngẩng đầu nhìn Hướng thái phi, đều tự lộ ra thần sắc không giống nhau.
Mộ Trầm Hoằng nhìn Hướng thái phi, trong ánh mắt mang theo ẩn ý thấu hiểu và chờ đợi.
Đừng tiếp tục nói năng lòng vòng nữa, thái phi, chuyện đêm nay trông cậy cả vào lão nhân gia người.
Hướng thái phi cười tủm tỉm nói tiếp: “Mấy ngày trước nó vào cung thăm ta, ta thấy nó mang theo bên người mộ chiếc nhẫn bạch ngọc, hỏi ra mới biết đó là quà của thái tử tặng.” Thái phi nói đến đây thì mím môi cười, nhìn Tuyên Văn đế muốn nói lại thôi.
Quả nhiên Tuyên Văn đế đưa mắt nhìn nhi tử của mình, trong ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc và thắc mắc.
Mộ Trầm Hoằng gật gật đầu: “Là A Cửu đến tặng.”
Hướng thái phi lại lửa cháy chất thêm củi, nói tiếp: “Nghe nói, thái tử còn tặng thêm một chậu mẫu đơn “Bỉ dực song phi”, là giống cây mới được nuôi dưỡng thành công ở Dưỡng Hinh Uyển.”
Tuyên Văn đế càng thêm phần kinh ngạc, còn sắc mặt của Độc Cô hoàng hậu đã trở nên vô cùng khó coi vì không nén được tức giận.
Mộ Trầm Hoằng giả vờ như không để ý đến ánh mắt của Độc Cô hoàng hậu, mà trịnh trọng đàng hoàng hỏi Hướng thái phi: “Không biết Cung tiểu thư có thích không?”
Hướng thái phi cười ha ha nói: “Đương nhiên là rất thích. Chiếc nhẫn bạch ngọc đó nó luôn mang bên mình.”
Tuyên Văn đế thầm nghĩ, thái tử xưa nay vốn hành sự cẩn trọng, tại sao lần này lại gióng trống khua chiêng như vậy? Chẳng lẽ là khó kìm lòng nổi? Nghĩ đến nhan sắc trác tuyệt của Cung Khanh, hoàng đế có thể hiểu được hành vi khó kiểm soát của nhi tử mình.
“Nhân bất phong lưu uổng thiếu niên”, ai mà không chơi bời khi tuổi còn trẻ chứ?
Lúc mình còn trẻ, cũng không… Tuyên Văn đế hơi nheo nheo đôi mắt, năm đó, nàng mới mười bốn tuổi.
Hướng thái phi sau khi đã vòng vo đủ, lúc này mới cười nói: “Hoàng thượng, người xem đôi trẻ này thật đáng yêu.”
Tuyên Văn đế đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Hướng thái phi, cười ha ha quay đầu nhìn hoàng hậu nói: “Ái khanh, nàng thấy nhi nữ Cung gia thế nào?”
Độc Cô hoàng hậu cười cười nhưng không trả lời, quay sang hỏi A Cửu: “A Cửu, con thấy thế nào?”
Trong lòng Hướng thái phi có vẻ không vui, cả nhà này chẳng ra thể thống gì. Chuyện đại sự như vậy mà kẻ làm chồng lại đi hỏi vợ, kẻ làm vợ lại đi hỏi con gái là sao, đừng nói hoàng thất, mà chỉ là một gia đình bình thường, thì cũng không thể có kiểu quy củ như vậy, một nhi nữ được giáo dục không theo khuôn khổ phép tắc nào, lại có thể khoa tay múa chân tham gia vào việc hôn sự của huynh trưởng. Ngươi còn không bằng một người cha bình thường, chứ nói gì đến việc làm một người cha Hoàng đế.
A Cửu chau mày nghĩ ngợi nói: “Không được. Lấy vợ phải chọn người có đức, Thái tử phi của hoàng huynh sau này sẽ là mẫu nghi thiên hạ, sao có thể lấy một người hồng nhan họa thủy được.”
Hướng thái phi vừa nghe, gan ruột đã vô cùng giận dữ. Chỉ tiếc bà không phải là thái hậu, nên không thể đứng dậy thưởng cho nha đầu đó một cái bạt tai. Giờ này khắc này, Hướng thái phi càng cảm nhận chân thực nhất, thấm thía nhất, phải đứng ở vị trí tối cao, mới có thể giẫm mọi người dưới chân mình. Thái hậu và thái phi khác nhau một chữ, nên bà đành nhẫn nhịn đè nén cơn giận dữ.
Đối với A Cửu mà nói, trên đời này, nàng quyết không để ai có thể vượt qua được mình. Nếu Cung Khanh trời sinh đã có dung mạo cao hơn nàng một bậc, thì số phận không thể lại vượt lên trên nàng. Nếu Cung Khanh được gả cho Mộ Trầm Hoằng thì tất nhiên sẽ trở thành tẩu tử của nàng và sau này sẽ trở thành hoàng hậu, trở thành mẫu nghi thiên hạ, nàng sao có thể nhẫn nhịn hạ khẩu khí được? Hơn nữa, nàng đã sớm biết mẫu thân mình không thích Cung Khanh, có Độc Cô hoàng hậu làm chỗ dựa, nên mới có thể nói những lời càn rỡ như vậy.
Tuyên Văn đế không vui nói: “Cung phu nhân xuất thân cao quý, Cung gia gia thế thi thư, Cung thượng thư tài hoa xuất chúng, A Cửu không được vọng ngôn.”
A Cửu hừm một tiếng: “Nếu Hướng thái phi muốn tìm cho nàng ta một tấm chồng, thì ta thấy Lưu bảng nhân cũng rất tốt.”
Hướng thái phi vừa nghe đã giận tím mặt, Lưu bảng nhân của khoa này tuổi đã ngoại tứ tuần, tự cao tự đại, nửa đầu tóc bạc, là người góa vợ.
Tuyên Văn đế chau mày, “A Cửu không được hồ đồ. Trẫm cảm thấy nhi nữ Cung gia là một lựa chọn không tồi, ái khanh, nàng nói xem?”
Hoàng hậu chỉ cười trừ mà không mở miệng, A Cửu đứng phắt dậy nói như hét: “Phụ hoàng, con quyết không đồng ý gả nàng ta cho hoàng huynh.”
“Chuyện hôn sự của hoàng huynh, con không được tự tiện xen vào.” Tuyên Văn đế nặng lời, sắc mặt nghiêm nghị.
A Cửu thoáng chút run sợ, giọng nói nhỏ hẳn đi, những vẫn gào lên như cũ: “Phụ hoàng, con không muốn nàng ta được gả cho hoàng huynh, con không thích nàng ta. Bảng nhân thì có chỗ nào không tốt chứ, tài hoa hơn người, t