The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341857

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.

nhẫn ấp vào ngực, còn dùng tay che một chút, như muốn dán chiếc nhẫn vào cơ thể mình.
Cung Khanh: “…”
Hắn đi đến cửa điện, ngoái đầu nhìn lại cười: “Cung tiểu thư đến… là cầu thái phi một việc đúng không?”
Cung Khanh nín thở chờ hắn nói nốt.
Hắn cười tủm tỉm nhìn nàng, “Để ta đoán xem sao?”
Cung Khanh bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, hắn sẽ không đoán được đâu.
“Có phải là… muốn nhờ thái phi làm mai cho Cung tiểu thư?”
Ngay sau đó, hắn rất cao hứng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của mỹ nhân biến sắc, haiz, thật đúng là vẻ mặt nào nhìn cũng rất đẹp.
“Thật ra… phụ hoàng cũng thích hoàn thành tâm nguyện cho người khác, chỉ cần thái phi có lời.” Nói xong hắn như cười như không, lấy tay che ngực, quay người rời đi.
Trong nháy mắt Cung Khanh như phát điên, con người này thực đúng là đáng ghét, rõ ràng là bị hắn đoán trúng.
Mộ Trầm Hoằng vừa đi, thái phi liền đúng lúc xuất hiện, tinh thần phấn chấn.
“Đi nhanh như vậy? Ta còn chưa ngủ.”
Thái phi người ngủ được mới là lạ!
Cung Khanh cảm nhận sâu sắc rằng trong lòng Thái phi vẫn còn hy vọng như trước đây, hơn nữa vừa rồi Mộ Trầm Hoằng đột nhiên đến chơi, lại còn nói mấy câu sau cùng như vậy, khiến lòng nàng không khỏi âm thầm lo lắng.
Suy nghĩ một hồi, nàng quyết định dứt khoát nói thẳng với thái phi: “Cô lão lão, hoàng hậu và A Cửu đều không muốn cháu được gả cho thái tử.”
“Cháu làm sao mà biết được?”
“Là chính miệng Tiết Giai và Triệu Quốc phu nhân đã nói.”
Hướng thái phi sững người, sắc mặt vui mừng giảm đi không ít.
“Có vài thứ muốn cầu cũng không được, trèo cao quá chỉ sợ ngã càng thê thảm.” Cung Khanh thấy Hướng thái phi trầm ngâm không nói, liền tiếp lời: “Nhạc Lỗi cũng rất tốt, mẫu thân cháu cũng quý mến chàng ấy, xin cô lão lão tác thành.”
Hướng thái phi gật đầu: “Ta đã biết, cháu cứ chờ tin tức tốt lành nhé, hài tử đó ta đã gặp qua, đích xác là không tệ. Ta tuổi tác đã nhiều, nhưng không đến nỗi cả tên người cũng nhớ sai, cháu yên tâm đi.”
Đến lúc này Cung Khanh mới thở phào nhẹ nhóm, thản nhiên cười: “Đa tạ cô lão lão!”
Buổi sáng hôm sau, Cung Khanh thu dọn đồ đạc rời cung. Ra đến cửa Huyền Vũ, vừa khéo gặp cả gia đình Duệ Vương nhập cung dự tiệc, liền vội vàng bước lên trước bái kiến.
Hàn thì cười giả lả đỡ nàng dậy, “Đứa bé ngoan, cháu tiến cung thăm thái phi sao?”
Cung Khanh ôn nhu đáp lời. Tuy chưa ngẩng đầu, nhưng cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang chiếu thẳng vào người mình.
Nàng giả vờ như không biết, chỉ nhìn Hàn thị và Mộ Linh Trang.
Hàn thị kéo nàng nói thêm vài câu rồi mới buông tay.
Cung Khanh ngồi lên kiệu, lúc Vân Diệp buông rèm, một luồng ánh mắt chiếu thẳng vào, vừa khéo đụng phải ánh mắt của nàng. May mà đúng lúc kiệu buông rèm, chặn đứng ánh mắt sáng quắc mà nóng bỏng đó.
Mộ Linh Trang huơ huơ tay trước mắt Duệ Vương: “Đại ca không cần chớp mắt sao?”
Mộ Chiêu Luật gạt tay nàng: “Tiểu nha đầu ngày càng chẳng có phép tắc gì cả.”
Tết Đoan Ngọ được xem như là bữa tiệc đoàn viên của gia tộc Tuyên Văn đế, ngoài mấy vị thái phi, thì có thêm cả nhà Duệ Vương. Mộ Linh Trang không ngờ, trong bữa tiệc Đoan Ngọ năm nay, lại có thể gặp Thẩm Túy Thạch.
Ngay cả Thẩm Túy Thạch cũng không ngờ được.
Lúc bị truyền nhập cung, hắn vẫn tưởng giống như mọi lần, quần thần đồng yến. Nhưng sau khi đến nơi mới phát hiện, chỉ có mình hắn là ngoại thần.
Lập tức lòng hắn chùng xuống, việc gì đến sẽ đến.
Đích xác, sự có mặt của Thẩm Túy Thạch trong bữa tiệc đêm nay chỉ có mình A Cửu tán thành. Nàng ta đã nóng lòng sốt ruột vô cùng, muốn nhanh chóng công bố với mọi người thân phận phò mã của Thẩm Túy Thạch. Còn Tuyên Văn đế trong thời gian qua, thông qua sự quan sát của chính bản thân và Mộ Trầm Hoằng, nhận thấy nhân phẩm của Thẩm Túy Thạch quả thực không tồi, đủ để đảm đương ngôi vị phò mã, vì vậy cũng định nhân dịp này, nói rõ với Thẩm Túy Thạch.
Thẩm Túy Thạch vốn thông minh hơn người, đương nhiên biết rõ việc mình có mặt trong bữa tiệc đêm nay có ý nghĩa gì. Nhưng thực đáng tiếc, biết bao người từ xa trông lại thầm ao ước có được vị trí đó, hắn lại thờ ơ vô cảm. A Cửu tuy là nữ nhi có khuôn mặt vô cùng tú lệ, nhưng tính tình và lòng dạ của nàng ta đã bị nhan sắc quét sạch sành sanh.
Lúc hắn suy nghĩ thì gương mặt thường lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng A Cửu lại thấy vô cùng tuấn tú, nhìn lãi không chán. Chỉ hận là phủ công chúa xây mãi chưa xong, nếu không thì trong bữa tiệc sinh nhật mười bảy tuổi vừa qua, đã có thể cùng hắn sớm chiều luôn ở bên nhau, nâng khay ngang mày..
Mộ Linh Trang mắt cười quan sát, hoa rơi cố ý nước chảy vô tình, rõ ràng là như vậy.
Tuyên Văn đế gọi Mộ Linh Trang đến ngồi bên cạnh, hỏi thăm nàng về phong cảnh Giang Nam. Mộ Linh Trang tươi cười khéo léo, lời nói khôi hài, âm thanh mềm mỏng, dáng vẻ lanh lợi đáng yêu, ở bên cạnh A Cửu càng khiến cho sự cao ngạo lạnh lùng, vênh váo hung hăng của nàng ta nổi bật lên.
Dù nàng ta nhìn với vẻ ái mộ, nhưng vẫn khiến cho Thẩm Túy Thạch cảm thấy phiền phức dị thường.
Hướng thái phi hôm nay đ