Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Tác giả: Jassica

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/502 lượt.

ược, không khỏi cười lắc đầu: “Không cần, bình thưòng em ít khi đeo trang sức, còn bày đặt lãng phí như thế”
“Anh tặng em, em đeo cho anh xem, sao lại lãng phí được? (=.=!) Trong lòng Chung Thụy bắt đầu tính toán, cố gắng nhớ lại kiểu dáng của mấy bộ trang sức mà gần đây anh đã xem qua, cái nào là thích hợp với Tiêu Tiêu nhất.
Tiêu Tiêu nhìn anh nghiêm túc, vội vàng chuyển đề tài: “Hôm nay Nguyễn Tình tới tìm em, anh nói có buồn cười không chứ, cô ta tìm em để đòi đĩa CD. Nói về việc, người trong đĩa CD của đạo diễn Ôn chính là Nguyễn Tình, sao anh lại lấy nhầm thế?” (Té ghế =.=)
Cô nhịn không được muốn cười: “Đã lâu rồi em chưa thấy dáng vẻ nổi trận lôi đình của Nguyễn Tình, đĩa CD ở trong tay chúng ta, cô ta chắc chắn sẽ không dám tìm em gây phiền phức nữa, anh thấy được không?”.
Nhưng Chung Thụy lại không cười, nhìn chằm chằm vào hai mắt Tiêu Tiêu, thấp giọng hỏi cô: “Nguyễn Tình còn nói gì nữa?”.






Một Niềm Vui, Niềm Thất Vọng
Tiêu Tiêu vừa nghe thấy, lập tức ngây ngẩn cả người, nghi ngờ mà nhìn Chung Thụy, nhưng ngoài miệng vẫn ăn ngay nói thật: “Nguyễn Tình chưa nói gì hết, chỉ muốn lấy CD thôi, nhưng em không có đưa cho cô ta, làm cô ta gấp đến độ giậm chân nhưng không biết phải làm sao”
Cô nhíu mày, nhìm chằm chằm Chung Thụy, nhỏ giọng hỏi anh: “Đạo diễn Ôn không còn đĩa CD nào khác chứ?”
Lấy tính tình của đạo diễn Ôn mà nói, chụp hình này nọ cùng với những ngôi sao nữ xinh đẹp, thì sau này ông ta không sợ không điều khiển được họ. Tiêu Tiêu đúng là rất lo lắng đạo diễn Ôn sẽ cất giấu nhiều đĩa CD, rất có khả năng Chung Thụy đã lấy nhầm.
Chung Thụy lắc đầu, vỗ vỗ bả vai của cô, trấn an: “Yên tâm, đạo diễn Ôn tuy rằng nhàm chán, nhưng không đến mức cứ mỗi lần ở cùng một người là quay video để uy hiếp”
Chung Thụy bất đắc dĩ cười cười, anh hiểu rõ Tiêu Tiêu, chắc chắn sẽ không bày ra vẻ mặt hòa nhã với mình.
Có điều thật may mắn, tuy cô nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt thì tức giận, cũng rất phẫn nộ, nhưng sự việc còn chưa đến mức đi quá xa.
Ben ngồi trên ghế phụ đã sớm nghe thấy lời nói của Tiêu Tiêu, qua kính xe anh còn nhìn thấy Tiêu Tiêu nhéo đùi Chung Thụy một cái.
Người đại diện của Ảnh đế buồn cười lắc đầu, thật đúng là một đôi oan gia hài hước!
Người trong CD là Nguyễn Tình không phải cô, Tiêu Tiêu vừa mừng vừa lo.
Cho dù đạo diễn Ôn không có đĩa CD khác, nhưng nói cho cùng vẫn là một tai họa ngầm, ai biết được một ngày nào đó nó bỗng nhiên bộc phát thì sao?
Nghĩ đến đức hạnh của người cặn bã này, Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ, lúc trước người kia nên túm lấy đầu của đạo diễn Ôn vào trong ngõ nhỏ mà đập thêm vài cái nữa, nghe nói đạo diễn Ôn chỉ bị thương ngoài da thịt, nghỉ ngơi nửa tháng sẽ khỏi, cô liền cảm thấy không được thoải mái.
“Vẫn còn tức sao?” Chung Thụy ngồi cạnh cô, ôm lấy bả vai của cô.
Anh bị cô đẩy ra, nhưng vẫn tiếp tục sáp lại gần, đẩy tới đẩy lui vài lần, Tiêu Tiêu cũng không thèm giận dỗi nữa, chỉ trừng anh: “Lần sau nói chuyện cho rõ ràng, không nên lừa em. Anh không biết em lo lắng thế nào đâu, nếu Nguyễn Tình không chạy tới đây, đến bây giờ em vẫn chưa biết có chuyện gì đâu…”
Sáng hôm qua, khi Nguyễn Tình chạy tới nói chuyện này, dáng vẻ của Tiêu Tiêu vừa sợ vừa 冏,đúng là rất mất mặt.
“Vâng ạ, anh sai rồi!” Chung Thụy sít lại gần, hôn lên môi của cô, Tiêu Tiêu giãy giụa, lửng lơ con cá vàng (ý là giả bộ từ chối đấy)
Cảm nhận được nụ hôn của Chung Thụy dần dần nóng lên, hai tay thăm dò vào quần áo của cô, cọ sát lung tung, Tiêu Tiêu khó thở đẩy anh ra, bỉu môi ngồi xuống, rầm rì một tiếng: “Đêm nay anh ngủ trên sofa!”
Chung Thụy sửng sốt, bất đắc dĩ mà cười cười: “Sáng mai còn phải quay phim, nghỉ ngơi không tốt ảnh hưởng đến chất lượng diễn của anh thì sao đây?”
Tiêu Tiêu vẫn còn đang bực, cô bày ra dáng vẻ không chịu lép vế với anh: “Anh là Ảnh đế, cho dù diễn không tốt, nhưng so với người bình thường thì lợi hại hơn nhiều, cần gì lo lắng! Quyết định như vậy đi!”
Nói xong, cô chui vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Nghe tiếng khóa cửa ở bên trong, Chung Thụy nhún nhún vai, vô cùng buồn chán mà nằm ở trên sofa mở quyển kịch bản ra xem.
Tiêu Tiêu ở bên trong cánh cửa đi tới đi lui, rồi lại giận dỗi chạy lên giường, nằm xem kịch bản, mặc kệ người trong phòng khách. Nhưng mà, trí nhí rất tốt lúc bình thường đến bây giờ vẫn chưa phát huy tác dụng, xem nửa tiếng, trong đầu không nhớ được một chữ.
Cô cáu kỉnh vò vò đầu, bắt đầu thu dọn gì đó trong phòng ngủ.
Vốn dĩ căn phòng đã được bày biện ngay ngắn chỉnh tề, Tiêu Tiêu và Chung Thụy nếu không vội vàng quay phim thì chính là đuổi theo hợp đồng, làm sao có dư thời gian mà ở nhà?
Đem vật nhỏ ở trên bàn đặt vào bên trái, rồi lại đặt sang bên phải, dịch tới dịch lui vài lần, Tiêu Tiêu ngẩng đầu, đã qua được nửa tiếng.
Một giờ đã trôi qua, không biết có phải Chung Thụy đang ngủ trên sofa ở phòng khách hay không?
Nghĩ tới thời tiết hình như rất lạnh, nếu buổi tối không đắp chăn, rất