Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.
dễ bị cảm lạnh.
Tiêu Tiêu có chút lo lắng, nhẹ nhàng mở hé hé cửa ra một tí, nhìn thấy Chung Thụy đang dựa vào sofa, hình như anh sắp ngủ rồi, cắn môi dưới, rón ra rón rén đi qua.
Quên đi, nếu đêm nay Chung Thụy bị cảm lạnh, thì cảnh diễn ngày mai phải làm sao đây?
Cho dù giận dỗi, nhưng không thể phá hủy tiến độ quay hình được.
Tiêu Tiêu cho mình một cái cớ hợp lý, định đưa tay đẩy Chung Thụy tỉnh lại, thì cánh tay đã bị anh bắt được, kéo cô ngã vào lòng.
“Anh, Anh chưa ngủ?”
Chung Thụy hôn hôn hai gò má của cô, lại phát hiện bàn chân cô đã đỏ lên (vì lạnh), anh liền ôm cô lên ghế sofa: “Đêm còn dài, một người không ngủ được”
Sắc mặt của Tiêu Tiêu đỏ bừng, vừa ngượng ngùng vừa tức giận, người này càng ngày càng không đứng đắn.
“Có vẻ anh ngủ trên sofa rất thoải mái nhỉ, vậy để em vào phòng lấy chăn đệm và gối ra cho anh nhé, đêm nay anh ngủ trên sofa luôn đi”
Chung Thụy nhìn cô làm bộ đứng lên, vội vàng ôm chặt lại: “Cũng tốt, hay là chúng ta cùng ngủ trên sofa đi. Cái ghế này kéo ra chính là giường dành cho hai người đấy”
Tiêu Tiêu đẩy anh một cái: “Sáng mai còn phải quay phim, ngủ sớm dậy sớm mới tốt”
“Sợ cái gì chứ, chúng ta là những diễn viên tài giỏi, ngày mai cho dù phát huy không tốt nhưng cũng khá hơn người bình thường rồi, không phải sao?” Chung Thụy đang nói, nhưng động tác của hai tay thì không ngừng lại, trong chớp mắt đã cởi chiếc váy rộng thùng thình của Tiêu Tiêu ra.
Tiêu Tiêu duỗi chân đá anh, lập tức mắt cá chân bị Chung Thụy bắt được, nhất thời đứng không vững ngã xuống sofa, sau đó bị anh đặt ở dưới thân: “Động tác của anh sẽ rất nhẹ nhàng, chỉ một lần… Tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến biểu hiện ngày mai của em đâu”
Việc đã đến nước này, Tiêu Tiêu ngoài đồng ý ra, về cơ bản Chung Thụy sẽ không để cho cô phản đối, thuần thục mà bắt đầu…
Đến sáng hôm sau, sắc mặt của Tiêu Tiêu nóng lên, không phải xấu hổ mà là tức giận.
Chung Thụy cam đoan chỉ làm một lần, đúng là chỉ có một lần.
Nhưng mà người này từ đầu tới cuối, mỗi lần cô sắp lên tới đỉnh đều ngừng lại, rút ra ngoài chờ một chút rồi lại làm tiếp, giày vò Tiêu Tiêu quá mức.
Nói là một lần, thực ra từ đầu đến chân không biết bị Chung Thụy ăn bao nhiêu lần.
Vẻ mặt Tiêu Tiêu buồn bực, lần tới cho dù Chung Thụy nói cái gì cô cũng sẽ không tin nữa!
Chuyện đĩa CD thay đổi nữ chính, Tiêu Tiêu cho rằng sau khi trãi qua chuyện tối hôm qua, thì tất cả đã hoàn toàn chấm dứt, cho nên buổi sáng thừa dịp Chung Thụy không để ý, cô suy tính không biết nên đem đĩa CD giấu ở dưới ngăn tủ, hay là dứt khoát tiêu hủy luôn cho rồi, để tránh một ngày nào đó lại rơi vào tay của người khác rồi lợi dụng nó thì hỏng bét.
Chẳng qua ngẫm lại, trong nhà Chung Thụy hình như rất an toàn, Tiêu Tiêu trực tiếp giấu đĩa CD bên trong tủ quần áo, bắt đầu đi đến phim trường.
Phân cảnh của buổi sáng, là cuộc sống trong cung của vị vũ cơ giả mạo công chúa, sau đó gặp mặt người trong lòng, có vẻ như nàng rất hạnh phúc và vô tư. Hoàng đế không nhận ra bất cứ điều gì, trước sau vẫn yêu thương nàng, làm cho suy nghĩ của vũ cơ thay đổi không giống như lúc ban đầu.
Dù sao cũng là quan hệ phụ tử cùng huyết thống, hơn nữa lại ở chung hết ngày này qua ngày khác, nỗi hận của vũ cơ đối với hoàng đế cũng có sự biến hóa, từ từ phai nhạt dần.
Nếu cuộc sống vẫn cứ trôi đi như thế này thì tốt quá, từ rất lâu trong lòng của vũ cơ đã rất khao khát vẻ yên lặng và nhàn hạ như vậy.
Đáng tiếc, suy nghĩ của người trong lòng nàng thì rất khác thường, tuyệt đối không cho phép vũ cơ nảy sinh bất kì một tình cảm nào khác.
Một đoạn phim này, cô phải thể hiện cảnh vũ cơ vừa đối phó với những người xung quanh, vừa che lấp thân phận. Hơn nữa từ lúc ban đầu phải thể hiện dáng vẻ phẫn nộ với hoàng đế, sau đó mới bình tĩnh trở lại, cảnh lần này không được làm ra vẻ quá thật nhưng cũng không thể giả tạo được. (câu này miu sẽ hỏi các chị sao mọi người xem đỡ nhé)
Cảnh này Tiêu Tiêu diễn không tệ, NG hai ba lần thì qua, đạo diễn vung tay ra hiệu kết thúc công việc sớm.
Chung Thụy nhỏ giọng nói lịch làm việc cho Tiêu Tiêu nghe, buổi chiều còn hai hợp đồng, một bản là ghi âm cho chương trình trên TV, còn một bản là bộ phim ngắn mới nhận được thông báo, đoán chừng buổi sáng anh mới về được.
Tiêu Tiêu cũng nhỏ giọng dặn anh phải chú ý sức khỏe, ăn cơm đúng giờ, đừng cố làm việc mà quên sức khỏe. Nhân lúc xung quanh không có ai, cô lén cầm lấy tay anh, nhẹ nhàng nắm lại.
Chung Thụy bật cười, nhìn thấy cô trợn tròn mắt quan sát, ánh mắt ra vẻ cảnh giác của một cô mèo con đang hoảng sợ, anh có cảm giác cô càng ngày càng đáng yêu.
Nếu ở đây không có người, thì anh đã đi qua cắn Tiêu Tiêu một phát rồi.
Sau khi trở về cô vẫn rất lo lắng, vừa lấy đĩa CD ra, vừa tìm một nơi thật an toàn để cất giấu.
Vô tình đĩa CD bị rơi trên mặt đất, cô vội vàng nhặt lên, đôi mắt thoáng nhìn thấy dòng chữ gì đó mờ mờ ở mặt sau CD.
Tiêu Tiêu đưa đĩa CD lại gần mắt một chút, mơ mơ hồ hồ nhìn thấy hai con số là “12” và “8”.
Cô lập tức nhớ lại