Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.

thấy rất thân thiết.”
Mạc Ninh mỉm cười, lắc đầu đáp: “Tuy rằng vẫn muốn đi, nhưng tôi vẫn chưa đến đấy bao giờ.”
Vương Tường Viễn gật đầu một chút: “Mạc tiểu thư nói nghe rất êm tai, tiếng anh nói rất chuẩn và trầm bỗng.”
Mạc Ninh không phải loại người hẹp hòi, nghe xong lời khích lệ cũng không tỏ ra làm bộ ngại ngùng mà còn hào phóng nói “Cám ơn” sau liền đi thẳng vào vấn đề, nói: “Vương tổng hiện tại hẳn là bề bộn nhiều việc, thứ lỗi tôi vội vàng muốn biết, tạp chí của chúng tôi có cơ hội được phỏng vấn ngài không?”
Không hề do dự, Vương Tường Viễn chân thành cười đáp: “Đương nhiên có thể.” Anh ta lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn danh thiếp Mạc Ninh vừa đưa, nhấn một dãy số.
Di động của Mạc Ninh trong túi đổ chuông.
“Đây là số điện thoại của tôi, hai tuần tới tôi không rời khỏi thành phố G, Mạc tiểu thư có thể tùy thời điểm tới tìm tôi.”
Mạc Ninh cười nói: “Tốt quá, không quấy rầy Vương tổng nữa, hẹn gặp lại.”
Vương Tường Viễn nâng tay, cử chỉ ám hiệu xin cứ tự nhiên. Mạc Ninh cười, xoay người đi, chính là trong phút ấy ngẩng đầu lên liền thấy thân ảnh của Cố Chuẩn, mà bên cạnh anh lúc này không hề có ai, ánh mắt anh ta đang hướng về một phía, tim Mạc Ninh nhảy dựng, thấy anh đang đi về phía mình, nhưng không hiểu sao cô lại không dời chân đi tiếp được.
Đến khi phía sau vang lên một tiếng gọi: “Cố Chuẩn!”
Lúc cô ngẩng đầu lên, người trước mắt vốn đang thẳng hướng cô đi tới đã tiêu sái đi qua cô, một giây cũng không hề dừng lại, ngay cả ánh mắt cũng không liếc.
Lại tiếp tục bước tiếp, Mạc Ninh nhìn phía trước không hề chớp mắt, trong lòng không ngừng khó chịu, thật khó chịu.






Ra khỏi khách sạn, không khí lạnh đập vào mặt. Mạc Ninh nhanh chóng kéo chặt áo khoác, cúi đầu đi xuống bậc thang. Mở rộng chân, bụng có cảm giác đói đói, dạ dày cũng thấy khó chịu. Mạc Ninh cũng chưa từng có kinh nghiệm về bênh đau bao tử, lúc này cô đang đói bụng đến mức khó chịu, thầm nghĩ phải về nhà thật nhanh.
Sau lưng có tiếng bước chân lọt vào tai cô, người nọ đi rất vội, rất nhanh đã vượt qua Mạc Ninh, chặn trước mặt cô.
Trương Kiệt Chí.
Trong hội trường Mạc Ninh đã không nhìn thấy anh ta, mặc dù anh ta lúc ấy ngồi ở sau cô hai hàng. Trương Kiệt Chí mặc một bộ tây trang thẳng thớn, đứng trước Mạc Ninh, nhíu mày nhìn cô “Đau bụng sao?”
Giọng nói của anh ta đầy vẻ quan tâm, Mạc Ninh có thể cảm thấy. Cũng không có ý kháng cự, gật đầu “Ừ” một tiếng, sau đó nghiêng người đi qua Trương Kiệt Chí.
Mạc Ninh giống như hoàn toàn không nghe ra, vẫn nhắm hai mắt như cũ nói “Ừ, tôi biết rõ.”
Trương Kiệt Chí nhất thời không nói nên lời, qua nửa ngày anh ta mới giả như vô tình hỏi “Em và Cố Chuẩn vẫn tốt chứ?”
“Có thể không nói vấn đề này được không?” Mạc Ninh nói.
“Em đang trốn tránh, chứng minh chuyện hai người không như ý. Cho nên, có một số việc anh cũng không cần câu nệ mà cho em biết.” Trương Kiệt Chí nói.
Mạc Ninh đột nhiên trợn mắt, vẫn đang chóng mặt, cũng không mở miệng nói chuyện. Trương Kiệt Chí lần nữa nhìn cô, mang theo một chút cười. “Nhớ lần chúng ta cãi nhau tại thành phố S không?” {hana: không biết có phải Shanghai không nhỉ *cười ngu*}
Anh ta không nói Mạc Ninh cũng nghĩ không ra, nhắc tới Mạc Ninh lại nhớ đến lần lái xe hôm đó, cô không phải người ngu, chắc hẳn phải đề phòng.
“Đúng vậy, đó là kế của anh, có điều, anh chẳng qua chỉ là quan tâm em. Khi đó Cố Chuẩn cũng đã tỏ rõ, anh ta đối với em không có ý tứ, anh ta nói anh ta không phải tình địch của anh. Anh không biết về sau hai người đã phát sinh chuyện gì, nhưng anh tin tưởng, trong mắt anh em là một món điểm tâm thơm ngon, trong mắt anh ta, em cái gì cũng không phải.”
Giọng nói của Mạc Ninh chút bi thương, nhưng bình tĩnh nói “Nói xong chưa?”
“Có lẽ em không tin, anh ví dụ cho em, em có biết cô gái hôm nay xuất hiện bên cạnh anh ta là ai không?”Trương Kiệt Chí nói tiếp.
Mạc Ninh đau đầu, lập tức cảm thấy hối hận khi lên xe. Cảm giác của cô cho cô biết, ngoài Cố Chuẩn thì khả năng nhẫn nhịn đối với những người đàn ông khác càng ngày càng tệ. Cho dù là nghe Cố Chuẩn trào phúng cô thì so với những lời thằng nhãi Trương Kiệt Chí này đang lải nhải cũng khiến cô thoải mái hơn.
Đây chính là vì yêu nên coi thường sao. Mạc Ninh có chút bi quan quay đầu nhìn về phía cửa sổ, chậm rãi mở cửa kính xe, không khí lạnh nhẹ len vào, cô cũng cảm thấy tỉnh táo không ít. Cô nói “Có lời gì cần nói anh chứ nói, nhắc nhở cũng tốt, cảnh cáo cũng tốt, tôi sẽ nhớ rõ đại ân này của anh.”






Trống ngực đập thình thịch, Mạc Ninh nhấn phím trả lời. Bên kia không có tiếng nói chuyện, chỉ có những tiếng ồn vọng lại. Mạc Ninh “alô” một tiếng, đối phương vẫn không có động tĩnh gì.
Cẩn thận lắng nghe, có thể nghe thấy tiếng mấy người đàn ông đang nói chuyện, nhưng không thể nghe được nội dung là gì. Mạc Ninh tự hỏi, không biết có phải đối phương không cẩn thận nhấn phải phím gọi đi