Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1195 lượt.
có cách nào giải thích cô vì sao lại thích anh, anh nói đúng, cô không hiểu gì về anh. Mơ hồ cảm thấy trò chơi kia chính là cơ hội anh cho cô, cô lại ba lần không tìm được anh, không biết anh sẽ không trốn ở nơi an toàn kia, cô chính là không có năng lực ấy.
Tôi đối với cô cũng không có tình cảm. Điều này như khiến cô chết lạnh, cảm giác bi thương nơi đáy lòng tràn ra, thật giống như có một cơn gió biển lạnh lẽo thổi trong lòng cô, thổi mạnh tới mức cô cảm thấy cả người đang nổi da gà.
Chậm rãi đứng dậy, cô nói: “Những vấn đề này anh đã có đáp án, còn hỏi làm gì? Hay là anh muốn nhìn bộ dạng đau lòng của người khác?”
Cố Chuẩn buông một tiếng thở dài khó có thể nghe thấy, Mạc Ninh không thể nhìn ra trong mắt anh có gì, anh nói “Tôi chỉ hi vọng làm cô có thể hiểu rõ.”
Mạc Ninh cười tự giễu “Có thể đưa tôi về không?”
Cố Chuẩn nghiêng đầu nhìn cô, cô chỉ cúi đầu, nhuệ khí bình thường biến đâu mất, Cố Chuẩn không nói gì nữa, lấy chìa khoá nói “Đi thôi.”
Đoạn đường rất dài, hai người đều không nói gì, Mạc Ninh ngồi ở ghế sau, cảm thấy bản thân trước mặt Cố Chuẩn không khác gì một hạt cát. Cô thật không cam lòng, nhưng lại kiên quết bảo vệ điểm mấu chốt cuối cùng.
Gần đến nhà, Mạc Ninh mơ hồ nhìn thấy phòng mình. Nơi đó đang sáng đèn, Chu Nhất Nặc chắc đã trở lại, cô có thể không có khí chất ôm Chu Nhất Nặc khóc một hồi, vì tình yêu của chính mình, có lẽ cô còn có thể ở trước mặt Chu Nhất Nặc nhiệt tình mắng Cố Chuẩn… Cô không làm được.
Rất không cam lòng……
Rất không phục……
Thời điểm đi qua một chiếc xe khác, đèn xe chiếu vào trên mặt Mạc Ninh, cô cười quỷ dị.
Xe dừng, Mạc Ninh không hề động. Cố Chuẩn lịch sự mở cửa xe giúp cô, Mạc Ninh lúc này mới động chân, xuống xe. Cố Chuẩn tiện tay đóng cửa xe, đúng lúc anh xoay người lại, Mạc Ninh đổi tay cầm túi xách, tay phải nhẹ nhàng đặt lên cổ anh, dùng lực kéo xuống, dưới ánh mắt kinh ngạc của anh, cô nhắm mắt, hôn lên môi anh.
Cô không tin, tất cả mọi thứ đều là do cô tự mình đa tình…
Nếu đúng là như thế, lưu lại chút gì đó cũng tốt.
Một tay có lẽ đã không đủ lực, cô nhanh chóng nâng tay cầm túi xách, vòng ở sau cổ anh, túi xách đáng thương lắc lư sau lưng Cố Chuẩn, một khắc sau, tay Cố Chuẩn đã chiếm lấy eo cô, xoay người một cái, đem cô dán lên xe.
Cuộc chiến thứ mưới chín
Mạc Ninh gắt gao dựa vào anh.
Ngay từ đầu, khi cô nhợt nhạt dán trên môi anh, cô đã định sẵn một đường lui, chỉ cần anh cự tuyệt, cho dù chỉ là một kháng cự nhỏ, cô sẽ ngay lập tức lui lại, sẽ nói đây chỉ là một cái hôn tạm biệt, chỉ là cử chỉ giao tiếp bình thường. Nếu anh tỏ ra trào phúng hoặc khó coi với cô, cô cầm lấy túi sách lập tức trở về, từ nay về sau không nhìn đến anh nữa.
Nếu anh không cự tuyệt, như vậy, cô sẽ tiêu sái rời đi, mỉa mai anh ta một câu “Đây là cái anh gọi là không có tình cảm sao?”
Kết quả là, anh không cự tuyệt cô. Nhưng mà, cô cũng không thể rời đi để có thể mỉa mai anh. Cô không kịp tính đến chuyện Cố Chuẩn đột nhiên ôm sát cô lại, hoàn toàn thay đổi tình thế. Bởi vì khẩn trương, nhiệt độ cả người cô phút chốc tăng lên. Nhưng Cố Chuẩn dường như lại không như vậy, từ làn da trên mặt tới nhiệt độ cơ thể anh, đều hòa nhập với nhiệt độ lành lạnh của đêm. Mạc Ninh bị dán sát vào anh, sự chênh lệch nhiệt độ làm cô có cảm giác xúc động đến ức chế. Cảm giác xúc động còn chưa kịp thu hồi lại, cô đã lại bị Cố Chuẩn cường thế hôn khiến đầu óc không còn biết suy nghĩ tới việc gì khác.
Phòng ở rất nhỏ, Chu Nhất Nặc cũng không phải người khi xem phim thì luôn nhập tâm nên bắt đầu chú ý tới Mạc Ninh. Thấy Mạc Ninh bên kia không có động tĩnh gì, cô bèn yên lặng không một tiếng động mà rời ghế, cầm trong tay một quả nho, đi tới gần bên Mạc Ninh, ở phía sau lưng Mạc Ninh dùng sức vỗ lên vai.
Mạc Ninh giật bắn người. Chu Nhất Nặc nhanh tay bỏ một quả nho vào miệng cô, hỏi: “Làm sao vậy, có tiến triển gì với Cố Chuẩn sao?”
Mạc Ninh không thèm trả lời, lấy quần áo, quay đầu vào phòng tắm.
Nước nóng, nhắm mắt, tắm rửa.
Ừm, nho quả thực ngọt, nhưng tư vị này không giúp tinh thần cô tốt lên chút nào.
Ngọt ngào cũng đã là chuyện của ba ngày trước. Ba ngày vừa rồi, Mạc Ninh điều bị một bài báo lăn qua lăn lại. Trụ sở Công ty Tường Viễn ở Đài Loan là ở thành phố G, có một buổi họp báo mà Mạc Ninh phải tham dự để viết bài. Công ty Tường Viễn này có tiếng đáng tin cậy, kinh nghiệm kinh doanh phong phú, lần này, công ty tổ chức một buổi họp báo lớn, những người tham gia có rất nhiều người có tiếng trong giới đầu tư, thế nên buổi gặp mặt này rất được chú ý. Với vị trí của Mạc Ninh hiện tại, không có tư cách tham dự buổi họp báo này, bởi so với cô, nhiều người trong tòa soạn có kinh nghiệm hơn nhiều, nhất là chuyên lĩnh vực kinh doanh, tòa soạn cũng có sẵn hai ba người. Tuy nhiên, khi danh sách phỏng vấn được chủ biên đưa ra, không ai có ý kiến gì. Bởi vì buổi họp báo này trao đổi hoàn toàn bằng tiếng Anh. Trong toà soạn, người có thể nói tiếng Anh lưu