Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1295 lượt.

ấm nhưng mặt lại không đổi sắc.
Một lát sau, xung quanh hiện ra một bối cảnh khủng bố, trước mắt nhanh chóng hiện lên hình ảnh rừng rậm, trong hoàn cảnh u ám này, Cố Chuẩn đột nhiên nói: “Trên điều khiển có các phím di chuyển, trò chơi chính thức bắt đầu khi cô tập trung hoàn toàn, nhân vật và cảnh xung quanh đều rát chân thật, tôi nhớ rõ cô là người rất cảm tính, trò này đối với cô chắc là sẽ rất kích thích.” {hana: giống như chơi thực tế ảo vậy, thích quá đi, bạn cũng muốn thử á…}
Dừng một chút, Cố Chuẩn trầm giọng nói: “Chúc cô tìm được tôi.”
Mạc Ninh không tìm được anh.
Trò chơi này đúng là rất thật, cảnh tượng quả thực giống với cuộc sống bên ngoài. Vừa mới bắt đầu, Cố Chuẩn kiên nhẫn dạy cô cách dùng điều khiển, cách chơi, cô vừa chơi đã thích. Hình ảnh cô đi xuyên qua rừng mưa nhiệt đới, qua nhiều bụi gai, gặp mãng xà, cô lấy gậy đánh, qua nhiều loại côn trùng, cô linh hoạt tránh thoát. Trong khi không ngừng gặp nguy hiểm và chướng ngại, cô vẫn tìm kiếm anh.
Lần thứ hai là Cố Chuẩn tìm cô. Cô nhận được yêu cầu đi trốn, cô chắc mình đã trốn ở nơi an toàn, kín đáo. Nhưng, chỉ hai phút, cô liền thấy hình ảnh đại diện cho Cố Chuẩn đứng ở trước mắt cô.
Cô tìm anh mất mấy tiếng, mồ hôi đầm đìa. Nhưng, anh chỉ tốn hai phút.
Âm thanh dừng lại. Mạc ninh không phục, nói thẳng: “Anh đã quen thuộc trò chơi này, ván này không tính.”
Cố Chuẩn lúc này không cười, sự nghiêm túc của anh khiến lòng Mạc Ninh bất an, sau đó anh nói “Tiếp tục.”
Ba ván sau, kết quả không thay đổi: Cô trải qua thiên tân vạn khổ tìm không thấy anh, anh lại ung dung tìm được cô.
Cuối cùng Mạc Ninh mệt mỏi. Cơ thể có cảm giác buông lỏng hoàn toàn, dựa lên sô pha phía sau người, cô hỏi “Vì sao anh biết được tôi trốn ở đâu?” Mỗi lần đi trốn cô đều chọn những nơi khác nhau, tuy biết Cố Chuẩn quá quen thuộc với trò chơi này, nhưng bản đồ lớn như thế, anh sao có thể tìm thấy cô dễ dàng như vậy?
Cố Chuẩn: “Cô mỗi lần đều trốn ở nơi an toàn.”
Mạc Ninh: “Chẳng lẽ anh trốn ở nơi nguy hiểm?”
Cố Chuẩn: “Vì không cho cô tìm được, đúng thế.”
“Nhưng anh còn phải đối phó với nguy hiểm……” Mạc Ninh cũng không nói tiếp, bởi vì giây tiếp theo cô đã nghĩ ra đáp án.
“Mục đích của tôi chỉ có một, đó là trốn cô.” Cố Chuẩn nói, ngay sau đó anh lại nói thêm một câu: “Cô thích tôi ở chỗ nào?” Không mặn không nhạt, tựa như ngữ khí câu hỏi “Cô ăn gì?”. {hana: Chuẩn, cứ như hỏi mấy giở rồi ấy, không mặn không nhạt == > vừa vừa ha ha}
Mạc Ninh phản xạ có điều kiện “A” một tiếng, tinh thần còn chưa thoát khỏi trò chơi, nghe Cố Chuẩn mờ ảo nói ra mấy chữ, cô có chút không tin vào tai mình.
“Cô không hiểu gì về tôi.” Cố Chuẩn ngữ khí chợt trầm xuống, cái loại trầm này là một loại đè nén, một loại khí thế bức người.
Ngữ khí này làm cho Mạc Ninh lập tức tỉnh lại, đối phương không nói đùa với cô. Nhưng cô giờ tinh thần mệt mỏi, đã mất đi năng lực suy nghĩ phương pháp đáp trả, cô thật sự không nắm bắt nổi anh, bởi vì vừa rồi cô còn cảm thấy có lẽ quan hệ của bọn họ đã có chút tiến triển, thế nhưng, ngữ khí của Cố Chuẩn như thế, giống như ném cô vào một con đường cùng nào đó, một nơi khiến cô không cách nào che dấu.
Không còn đường lui, chi bằng đừng lui, cô nói thẳng: “Đúng vậy, tôi đúng là có tình cảm với anh, hơn nữa tôi rất vui lòng thừa nhận tình cảm này, đây là tình cảm nam nữ.”
Cố Chuẩn cười, nụ cười làm cho Mạc Ninh cảm thấy chói mắt, anh nói: “Vinh hạnh của tôi.”
Mạc Ninh chờ anh nói tiếp, anh lại không nói lời gì nữa, cô không dám nhìn anh, sau một hồi, cô quyết định buông tha sự tự tôn của mình, quyết tâm hỏi “Vậy, ý anh là gì?”
“Cô hi vọng ý của tôi là gì?”
Mạc Ninh: “Tôi hy vọng anh thẳng thắn một chút.”
“Tôi đối với cô cũng không có tình cảm, đương nhiên, loại tình cảm này là tình cảm nam nữ.” Cố Chuẩn nói, không một chút do dự.
Mạc Ninh cảm thấy tim đau như bị dao cắt, cô vẫn cười: “Là như thế này a…… Anh chắc chứ, Cố tiên sinh?”
Cố Chuẩn nhìn cô: “Mạc tiểu thư cảm thấy mình được đàn ông yêu mến là rất bình thường sao? Cô cũng vì sự tự tin này mà không ngừng tiếp cận tôi?”
Mạc Ninh bị những lời này làm chấn động, cô không thể tin quay đầu đi nhìn anh: “Đây là cái nhìn của anh đối với tôi?”
Cố Chuẩn đứng dậy, trên cao nhìn xuống, tầm mắt cũng không ở trên người cô. Anh nói: “Cô hiểu rõ tình cảm của mình sao, Mạc Ninh?”
“Đương nhiên.”
Cố Chuẩn mở rộng bước chân, đi về căn phòng lớn, giọng nói vẫn có lực như cũ “Cô xác định tình cảm của mình đối với tôi không phải là cảm giác muốn chinh phục?”
Mạc Ninh không có nói tiếp.
Cô đang tự hỏi mình, cô không có cách nào nói cho anh, ban đầu cô muốn chinh phục anh, nhưng hiện tại, đã không phải. Nếu là muốn chinh phục, cô còn có đường quay lại, cô còn có thể nói với anh “Tôi đối với anh không có tình cảm.” Thời điểm này cô đang ép mình nói với anh rằng cô chỉ đang chơi đùa mà thôi, nhưng, cô hình như không thể, hiện tại cô đã đem tự tôn của mình nén xuống cuối cùng, không lẽ đây cũng gọi là ý muốn chinh phục.
Nhưng cô cũng không


Duck hunt