Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.
ông thiếu, gật đầu, cô nói.“Xin lỗi, tôi mỗi lần chỉ uống cà phê”.
“Cà phê”.
Nhân viên phục vụ khom người nói “Xin đợi một chút”. Sau đó cung kính khom người rời đi.
Mạc Ninh nghiêng người lấy tài liệu phỏng vấn ra, mở ra, đi thẳng vào vấn đề.“Lần này phỏng vấn thật muốn tìm hiểu rõ một chút thông tin cụ thể của công ty”. Ngẩng đầu thoáng nhìn Vương Tường Viễn, anh ta có chút thích thú nhìn cô, cô cũng không ngừng, cầm tài liệu lên dưa đến trước mặt anh ta.“Nghe nói tập đoàn Tiròng Viễn muốn mở rộng thị phần ở nội đia, đương nhiên, những điều này qua giới truyền thông ở Đài Loan tôi đã biết một chút, hôm nay muốn tự mình…”.
“Mạc tiểu thư, phỏng vấn tôi không cần nói những lời khác sao như vậy, cô muốn hỏi gì, cứ hỏi, không cần phải giải thích”.
Vương Tường Viễn chặn lời cô.
Mạc Ninh thoáng dừng lại, đây là lần đầu phỏng vấn một đối tượng mà cô cảm thấy thoải mái đến vậy. Có điều cái nhìn đăc ý của anh ta khiến Mạc Ninh cảm thấy khó chịu, giống cảm giác đi lạc trong rừng, không biết được có loại cồn trùng nào đã bò lên người, muốn gạt đi cũng không được, rất khó chịu.
Điều ngoài ý muốn đó là, phỏng vấn tiến hành cực kỳ chậm. Vương Tường Viễn thỉnh thoảng lại hỏi cô một vài vấn đề, cắt đứt vấn đề cô đang muốn hỏi, hoặc là trong quá trình trả lời anh ta đột nhiên dời chủđề qua nói khác, nhìn thoáng thì đúng là đang phối hợp với cuộc phỏng
vấn của cô, trên thực tế chính là ngồi nói chuyện phiếm.
Thời điểm kết thúc đã gần tám giờ, Vương Tường Viễn thẳng thắn nói.
“Nhìn Mạc tiểu thư từ trưa chỉ uổng cà phê, tôi thật đau lòng”.
Mạc Ninh giả vờ đưa tay nhìn đồng hồ, cau mày nói.“Đã muộn vậy rồi sao”.
Vương Tường Viễn nói “A? Mạc tiểu thư còn có việc?”.
Mạc Ninh nói.“Thật xin lỗi, trong nhà có người đang đợi tôi đón cô ấy”. Từ “cô ấy” được Mạc Ninh nói như gió thoảng, cố ý mập mờ, nhìn biểu hiện của Vương Tường Viễn, quả nhiên có chút biển hóa, cô lại cười nói “Hôm nào xin được mời Vương tiên sinh dùng cơm”.
Vương Tường Viễn gật đầu, trên mặt tràn đầy nghi ngờ này duy trì cho đến khi bóng dáng Mạc Ninh rời khỏi cửa xoáy của khách sạn và biến mất.
Không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm thành phố G, cuối tuần Mạc Ninh đều dành thời gian để nghỉ ngơi, vì tránh gặp Cố Chuẩn để rồi nảy sinh tình huống xấu hổ, cô cũng lười ra ngoài. Cũng may trong nhà còn có rất nhiều sách, cô liền nằm dài ở sô pha đọc sách, Chu Nhất Nặc ngồi trên giường lên mạng, tình cờ mở một bản nhạc mang phong cách Bắc u, không khí vô cùng hài hoà.
Mạc Ninh mở một bộ phim, xem đi xem lại đến nỗi đã thuộc cả lời thoại. Buổi chiều thứ bảy cô cũng ngồi đọc một cuốn sách, chú giải bên dưới giải thích về một điển tích, Mạc Ninh xem xét rất cẩn thận, cảm xúc đang phập phồng đột nhiên điện thoại bên cạnh rung rung, phá hủy không gian yên tĩnh, Mạc Ninh cầm lấy di động, nhướn mày nhìn, là số máy lạ.
Nhận điện. Là điện thoại của cảnh sát giao thông. Đầu tiên là thông báo trả xe, hai là cho biết kết quả xử lý. Bởi vì sự cố lần này không phải trách nhiệm của Cố Chuẩn, cho nên cũng không xử phạt quá nặng, chủ yếu là nộp phạt mà thôi.
Chờ cho người nọ nói xong, Mạc Ninh nhớ đến bản thân và Cố Chuẩn giờ đây cũng chắc khác gì người xa lạ, sau đó trả lời điện thoại “Thế này, đồng chí cảnh sát ạ, tôi đem số điện thoại của anh ta cho anh, anh trực tiếp liên lạc với anh ta”.
Đồng chí cảnh sát nói: “Đã gọi cho anh ta, nhưng gọi không được. Chỉ có thể gọi cho người nhà”.
Mạc Ninh nhất thời ngây ngốc, theo bản năng đáp: “Vâng”.
Hoàng Kỳ Hoa ý cười càng sâu: “Dì không hề biết nó đi công tác”.
Cô bây giờ mới hiểu ra dụng ý của bà, không tự giác bày ra một biểu tình trầm lặng.
Khi bồi bàn vừa đi tới, Hoàng Kỳ Hoa nhận được một cuộc điện thoại, vẻ tươi cười trên mặt bà thoáng chốc thu hồi sau khi nghe người bên kia nói. Trong nháy mắt sắc mặt bà biến đổi làm Mạc Ninh cảm thấy bất an, thế nên khi Hoàng Kỳ Hoa bày ra biểu tình đau xót liền làm cho tim cô đập mạnh một nhịp, bồi bàn đứng bên cạnh, vẫn chăm chú nhìn hai người.
“…Được, tôi lập tức đến”. Sau khi nghe điện thoại, khuôn mặt Hoàng Kỳ Hoa trở nên trắng bệch, bà ấy run rẩy đứng dậy, bàn tay đã nổi đầy gân xanh.
Mạc Ninh nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi đỡ lấy bà: “Dì, làm sao vậy?”.
Hoàng Kì Hoa bây giờ mới nhớ đến Mạc Ninh, dời ánh chăm chú nhìn cô thật lâu mới nói từng chữ một: “Cố Khải Nguyên…trúng gió”.
Mạc Ninh nhìn thấy môi bà trắng bệch.
Cố Khải Nguyên đột nhiên ngất xỉu ở cửa hàng sách, một vị khách trong tiệm phát hiện đã không biết ông nằm ở đó bao lâu. Vị khách đó nhanh chóng gọi cấp cứu, bệnh viện đã liên lạc với Hoàng Kỳ Hoa.
Hai người họ đến bệnh viện thì trời đã chạng vạng, ở cửa bệnh viện, mái tóc Hoàng Kỳ Hoa bay tán loạn, Mạc Ninh vẫn gắt gao đỡ lấy bà, ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy bà từ một người phụ nữ đang còn xuân sắc, giờ đã trở thành một bà lão mấy chục tuổi. Mạc Ninh trong lòng căng thẳng, thầm cầu nguyện cho vị học giả đáng yêu kia đừng có xảy ra chuyện