Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.
gì.
Bác sĩ đang ở bên trong cấp cứu, Hoàng Kỳ Hoa ngay cả khí lực hỏi han cũng không có, Mạc Ninh đành thay mặt bà hỏi han tình hình. Sắp xếp ổn cho Hoàng Kỳ Hoa, bởi vì không mang theo tiền, cô đành gọi điện cho Chu Nhất Nặc mang tiền đến. Chu Nhất Nặc cũng là người hiểu biết, thấy tình hình khả năng không tốt lắm, cũng ở lại chăm sóc Hoàng Kỳ Hoa.
Mạc Ninh cầm máy gọi cho Cố Chuẩn.
Hơn bảy giờ tối, Phạm Mông dùng điện thoại cá nhân gọi lại cho cô: “Cố tổng hiện tại đang ở tổng bộ bên Mỹ”.
“Làm ơn đưa số điện thoại của Cố tổng cho tôi”.
Phạm Mông nói: “Bởi vì Cố tổng lần này đi công tác không mang theo thư kí, cho nên liên hệ với ngài ấy có chút khó khăn, tôi vừa biết được hôm nay Cố tổng phải dự tiệc cả ngày, buổi chiều tôi lại vừa cùng ngài ấy tranh luận, cho nên thật không tiện…”.
“Cô làm ơn nói cho anh ấy là cha anh ấy trúng gió phải vào bệnh viện, bây giờ vẫn chưa qua nguy hiểm”.
Phạm Mông trầm mặc, có lẽ không nghĩ tới Mạc Ninh tìm Cố Chuẩn là vì việc trọng yếu như vậy, lập tức nói: “Được, tôi sẽ mau chóng liên lạc với Cố tổng”.
Mạc Ninh bồi thêm một câu: “Tôi chờ điện thoại của cô”.
Phạm Mông: “Được”.
Phẫu thuật mất một đêm, ngày hôm sau mới thấy nhóm bác sĩ từ phòng mổ đi ra, sắc mặt tất cả bọn họ đều mang vẻ trầm trọng. Ngồi ở băng ghế hành lang bệnh viện một đêm, Hoàng Kỳ Hoa vừa nhỏm dậy đã xụi lơ xuống. Chu Nhất Nặc và Mạc Ninh lập tức đỡ lấy bà, nghe giọng bà run run hỏi.“Hai đứa đừng đi hỏi… đừng đi hỏi”.
Mạc Ninh cùng Chu Nhất Nặc trao đổi ánh mắt, cô ấy cũng gật gật đầu đem đầu Hoàng Kì Hoa ôm vào trong lòng, vỗ lưng bà, giống như đối với trẻ nhỏ, dịu dàng nói: “Không hỏi, không hỏi”.
Mạc Ninh đứng dậy đi cùng bác sĩ ra một bên, nhẹ giọng hỏi “Bác sĩ, tình hình sao rồi ạ?”.
Bác sĩ đẩy gọng kính, vì vậy Mạc Ninh thoáng thấy ông nhíu mày thật chặt, cả người thoáng chốc cảm thấy lạnh buốt, nghe thấy ông ấy nói: “Tình huống thật nguy hiểm, bệnh nhân từng bị xuất huyết não, lại còn bị huyết áp cao, theo lý thuyết, phải chú trọng tĩnh dưỡng và thường xuyên đi kiểm tra thân thể”.
Bây giờ cô mới hiểu vì sao Cố Chuẩn lại chú ý đến việc kiểm tra sức khỏe của Cố tiên sinh như vậy, cũng hiểu ra Cố Chuẩn cũng rất quan tâm đến cha mình rất nhiều, đè xuống tâm tình đang hoảng loạn, cô bình tĩnh hỏi: “Vậy giờ thế nào?”.
Bác sĩ trả lời: “Tiểu thư yên tâm, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng các vị cũng phải chuẩn bị tâm lý đi, còn có vị phu nhân kia, mặc kệ kết quả như thế nào, hãy chiếu cố bà ấy thật tốt”.
“Việc này tôi biết, cảm ơn ông rất nhiều”.
Bác sĩ vừa đi, Mạc Ninh có chút bủn rủn, dựa vào tường mới đứng vững nổi, từ nhỏ, cô vẫn chưa phải trải qua việc mất đi người thân, vì thế với bệnh viện sinh ra một loại sợ hãi thật sâu. Cố Khải Nguyên trong ấn tượng của cô là một lão tiên sinh quắc thước (già rồi mà vẫn khỏe), lần này lại đang nằm ở trong phòng cấp cứu, sinh tử vẫn chưa xác định được…
Một cảm giác bi thương tràn đầy trong lòng, Hoàng Kỳ Hoa im lặng nằm trong lòng Chu Nhất Nặc, Mạc Ninh đến gần bà, ngồi xuống, cúi nhìn thấy đôi mắt bà chỉ còn vô hồn, thấy Mạc Ninh nhìn mình, Hoàng Kì Hoa đột nhiên hỏi: “Mấy giờ rồi?”.
Mạc Ninh nâng đồng hồ lên xem: “Tám giờ rồi”.
Hoàng Kì Hoa nhẹ giọng nói: “Dì cảm thấy hơi đói”.
Mạc Ninh mỉm cười, đứng lên nói “Cháu đi mua đồ ăn”.
Sáng sớm, gió thổi rất lớn, gần bệnh viện cũng không có nhiều quán ăn. Gần phía trước có một cái chợ, trong đó có rất nhiều người bày ra những quán hàng rong, bọn họ cao hứng nói chuyện trên trời dưới biển, nhìn thoáng qua giống như không hề bị ảnh hưởng bởi sự sinh lão bệnh tử của bệnh viện gần đó. Tóc Mạc Ninh bị gió thổi toán loạn, cô vuốt lại cho thẳng, mạnh mẽ đi về phía trước.
Mấy người bán hàng hớn hở mời gọi cô, Mạc Ninh nhanh chóng đi qua, mười phút sau mang ba gói to về bệnh viện. Còn cách cổng bệnh viện khoảng mấy bước, di động đột nhiên rung rung, cô một tay cầm túi thức ăn, một tay kia nghe điện thoại di động: “A lô?”.
“Tôi là Cố Chuẩn”. Người bên kia nặng nề nói bốn chữ, nghe vậy, Mạc Ninh đột nhiên cảm thấy muốn khóc. Nhẹ buông tay, ba phần thức ăn rơi xuống, canh nóng bị đổ ra, hắt lên trên đùi, Mạc Ninh “A” một tiếng.
“Làm sao vậy?”.
Mạc Ninh không quan tâm đến cái chân đang bỏng rát kia, nắm chặt điện thoại nói: “Không có gì, hiện tại anh đang ở đâu?”.
“Vừa xuống máy bay, cô đang ở bệnh viện nào? Ba tôi…”. Dừng một chút, Cố Chuẩn tiếp lời, “Có khỏe không?”.
Mạc Ninh biết ý tứ trong lời anh nói, thông cảm nói: “Bác sĩ vừa làm xong phẫu thuật, trước mắt đều ổn thỏa, chúng tôi ở Bệnh Viện Nhân Dân”.
“Được, tôi đến ngay”. Lời nói này nghe quen thuộc đến đáng sợ, buổi chiều hôm qua Hoàng Kỳ Hoa cũng nói câu này, sau đó đều phát chuyện dữ. Mạc Ninh không biết chính mình vì cái gì khó chịu, trong lòng hoảng sợ, tưởng tượng đến đôi mắt thân thiện của Cố lão tiên sinh, về sau hình ảnh về ông sẽ chỉ còn xuất hiện trên ảnh chụp bàn thờ, trong lòng cô như có ngàn con nai chạy loạn.
Thức ăn không có, Hoàng Kỳ Hoa đang đói, cô đành trở lại c