Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341204

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.

hợ lần nữa.
Trở về bệnh viện, Chu Nhất Nặc liếc mắt cái đã thoáng thấy cô, nhìn cô nháy mắt. Mạc Ninh không hiểu ý cô ấy, bước nhanh đi qua, nghe thấy tiếng hít thở rất nhỏ. Chu Nhất Nặc ánh mắt cũng hồng hồng, Mạc Ninh đem thức ăn đặt lên ghế, ngồi xổm xuống nhìn khuôn mặt Hoàng Kỳ Hoa đã đầy nước mắt, đôi mắt gắt gao nhắm lại, còn có lệ từng giọt theo khóe mắt chảy xuống.
Cô đưa tay, thực nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho bà, nói: “Dì Hoa, đói bụng thì ăn chút gì đi”.
Hoàng Kỳ Hoa bắt lấy tay cô: “Cố Chuẩn sẽ đến đây sao?”.
“Nhất định”.
“Dì không đói bụng, các con ăn đi”. Hoàng Kỳ Hoa giờ mới buông tay cô ra, “Các con đều là những cô gái tốt, thật làm phiền đến các con rồi. Cố Chuẩn đến đây thì các con trở về nghỉ ngơi đi”.
Mạc Ninh cố gắng mỉm cười, thanh âm tràn ngập ôn nhu nhẹ nhàng: “Hôm nay là ngày nghỉ, bọn con cũng không đi làm, không cần lo lắng cho bọn con,thời tiết rất lạnh, hành lang này thật không ấm áp gì, dì, dì uống canh cho ấm người nha”.
“Dì cũng không muốn Cố Chuẩn thấy dì không giữ sức khỏe đúng không, Cố lão tiên sinh tỉnh lại nếu muốn gặp dì, nhìn đôi mắt dì thâm quầng, bụng lại đói, sẽ làm cho bác trai lo lắng”.
Hoàng Kỳ Hoa nhắm mắt, rồi lại mở ra, không nói gì, gật gật đầu.
Mỗi người cầm lấy một phần, hoàn toàn không thể nuốt xuống, chỉ uống vài ngụm canh. Không quá lâu sau, phòng bác sĩ mở cửa, có mấy bác sĩ từ trong đi ra, Mạc Ninh buông bát, đứng dậy hướng văn phòng đi đến. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người hướng phía mình đi tới, người nọ mặc áo gió màu đen, chân dài sải bước, sương mù trên hành lang dài của bệnh viện dường như được xua tan, sau đó, cô rốt cục cũng nhìn rõ người đấy.
Thế nhưng vừa nhìn rõ người đó, lệ trong mắt bỗng đã rơi đầy mặt, tai cô ù đặc, không nghe thấy gì nữa.






Cố Chuẩn trong mắt của Mạc Ninh, lúc đầu hai tay đặt trong túi áo khoác, sau khi dừng lại, nhìn Mạc Ninh một hồi lâu, Cố Chuẩn hơi hơi nghiêng người, bỏ một bàn tay từ trong túi áo ra, thay cô lau đi nước mắt trên mặt, nói: “Sao lại đứng ở đây?”.
Mạc Ninh lúc này mới phát hiện chính mình đang khóc, quay đầu sang chỗ khác vội lau nước mắt, cô nói: “Bác sĩ vừa ra khỏi phòng hội chẩn, đại khái là thảo luận xong rồi. Tôi tới hỏi tình hình thế nào, dì ở bên trong, tình trạng không tốt lắm”.
Cố Chuẩn đứng thẳng người, sau khi nghe xong cô nói, Cố Chuẩn mới nghiêng đầu nhìn thoáng qua văn phòng bên cạnh, Mạc Ninh ngẩng đầu nhìn mặt anh, mày cau lại, dưới mắt có quâng thâm, sắc mặt cũng không tốt.
“Vất vả rồi”. Cố Chuẩn chân thành nói, “Cô đi về trước đi, tôi vào trong”. Vừa dứt lời, nhấc chân rảo bước vào văn phòng.
Mạc Ninh sửng sốt trong chốc lát, bỗng nhiên cảm thấy bản thân quả thật không có lý do gì ở lại, xoay người rời đi. Hành lang thật dài, thật âm u, không biết cơn gió từ đâu thổi đến rờn rờn. Mạc Ninh khép chặt áo khoác, bước nhanh hơn.
Cố Chuẩn nhìn thật sau vào Mạc Ninh.
Chu Nhất Nặc cùng Mạc Ninh ở lại. Buổi sáng ở bệnh viện không lạnh lẽo giống như lúc sáng tinh mơ, dần dần bắt đầu có người qua lại. Chu Nhất Nặc vặn vẹo cánh tay nói: “Mỏi muốn chết”.
Mạc Ninh hai tay ôm cánh tay dựa vào bức tường trắng phía sau, nói với Chu Nhất Nặc: “Cậu về trước nghỉ ngơi đi, nơi này cũng không cần nhiều người đến như vậy”.
Chu Nhất Nặc lườm cô một cái: “Cậu thật không trượng nghĩa!”.
Mạc Ninh: “Tớ nói thật, bác Cố là bạn tâm giao của tớ, tớ quan tâm bác là việc nên làm, cậu cũng là bạn của tớ, giúp thế là được rồi, nhìn cậu mệt mỏi như vậy, trở về nghỉ ngơi đi”.
Chu Nhất Nặc không để ý đến cô, hỏi thẳng: “Cậu với Cố Chuẩn làm sao vậy?”.
Lúc trước Mạc Ninh cũng không nói cho Chu Nhất Nặc chuyện giữa cô và Cố Chuẩn, giờ phút này cô lại càng không muốn nói, đáp qua loa: “Lúc này không thích hợp nói rõ mọi chuyện”.
“Là có chuyện gì đây!”. Chu Nhất Nặc thở dài một hơi, nghiêng người một cái, ngã xuống vai Mạc Ninh.
Thời điểm khi Cố Chuẩn xuất hiện lần nữa, Chu Nhất Nặc cùng Mạc Ninh song song ngồi trên ghế ngủ. Mạc Ninh ngủ cũng không sâu, cảm giác được có một bàn tay lướt qua chỗ tóc lộn xộn của chính mình, ngón tay chạm vào mặt cô, ngứa, cô mở mắt ra, Cố Chuẩn ở ngay trước mặt, nhìn cô chăm chú. Tay anh còn chưa kịp thu hồi, để ngay cạnh trên mặt cô, vì thế tình cảnh này thật giống như Cố Chuẩn vừa mới mơn trớn mặt cô..
Kéo lại suy nghĩ của mình, Mạc Ninh nhìn sang bên cạnh, Chu Nhất Nặc đã ngủ say trên đùi cô.
Chú ý đến điểm này, Cố Chuẩn ngồi xuống bên cạnh Mạc Ninh, thật gần, Mạc Ninh ngửi được hương vị nhẹ nhàng thanh mát trên người anh, nhìn mái tóc còn hơi ẩm ướt của anh, có lẽ anh đã tắm qua. Nghĩ đến việc đã hai ngày rồi mình chưa tắm, suy nghĩ nho nhỏ này làm cô có chút xấu hổ, không tự giác đem đầu cách xa một chút.
“Tôi đưa các cô về”.
“Dì có khỏe không?”.
Hai người đồng thời mở miệng. Cố Chuẩn phản ứng tương đối nhanh, nhẹ giọng trả lời: “Lúc tôi rời khỏi nhà, bà đã ngủ rồi”.
“Lúc này hẳn là nên ở cạnh dì”. Mạc Ninh nói xong, lại hỏi: “Đã