Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
nở nụ cười, lát sau nói.“Đây là dấu hiệu tốt”.
“Có phải anh là người rất giỏi dấu diếm”.
Cố Chuẩn thu lại nụ cười.“Thế này phải không?”.
Mạc Ninh nghiêng đầu nhìn anh “Không phải, anh so với trước kia che dấu tinh ranh hơn”. Bởi vì trước kia có lẽ anh không có cảm giác với cô, nên không cần phải che dấu, mà hôm nay, cô có thể cảm thấy rõ ràng khát vọng của anh với mình, đêm hôm đó khi anh ôm lấy cô, cô đã cảm nhận dược rõ. Thế nhưng, có thể môi trường sống đã ngăn cản khát vọng này, chặn lại bao hành động a?
Mạc Ninh chìm sâu trong suy nghĩ của mình, không trông thấy Cố Chuẩn đột nhiên cầm chặt tay lái, giọng của anh cũng trầm hơn nhiều.“Em nghĩ nguyên nhân là gì?”.
Mạc Ninh.“Chuyện gì?”.
“Anh ở trước mặt em không hề có gì che dấu”.
Mạc Ninh nhìn anh, cảm thấy hình như anh đang giận.“Ý của anh là, em không hiểu anh?”.
Cố Chuẩn không lập tức đáp lại, lông mày khẽ nhíu.
Mạc Ninh cười lạnh, tâm tình vừa vui vẻ lên một chút đã tụt xuống, cô lại không nghĩ đến, một việc nhỏ như thế cũng có thể khiến hai người khắc khẩu. Hiển nhiên, cô không ý thức đến tầm quan trọng của nó. Cô nói tiếp “Hiểu được nhau chính là cần một thời gian dài, anh cái gì cũng không nói với em, em làm sao hiểu anh đang nghĩ gì?”.
“Em tin tưởng anh sao?”.
Mạc Ninh không hiểu hỏi.“Anh nói đến cái gì?”.
“Tin lời nói của anh?”.
Mạc Ninh nói lời cẩu huyết.“Chỉ cần anh chịu nói, em đều tin”.
“Tin hơn mắt nhìn và phán đoán của em với hành vi của anh sao?”. Cố Chuẩn đề cập vấn đề rất trôi chảy, làm người ta cảm thấy anh giống như đã sớm chuẩn bị, chỉ đợi ngày nói ra mà thôi.
Mạc Ninh không trả lời, ngược lại hỏi.“Anh có ý gì?”.
Khoé miệng Cố Chuẩn cong lên, có chút lạnh lùng.“Em hiểu rất rõ”.
“Anh có thể nói”.
“Xin lỗi, anh không thích ngữ khí đưa ra câu hỏi của em”. Cố Chuẩn vừa nói, vừa ngoặt nhanh vào một khúc quanh ở ngã tư, vì chuyển hướng đột ngột nên vang lên tiếng phanh chói tai khiến người qua đường xung quanh cảm thấy chói tai.
Mạc Ninh kinh ngạc nhìn Cố Chuẩn, anh tắt đèn xe, ánh đèn đường chiếu lên mặt anh không rõ ràng, cô nhìn dáng vẻ của anh có gì đó không quen, giống như một người xa lại, giống như chỉ cùng xem một vở kịch, kịch đã xem xong, hai người quay lại thành người xa lạ. Thật giống như, bọn họ chưa bao giờ ở cùng một đường, bọn họ cho đến giờ chưa từng yêu nhau, thật giống như những ngày ngọt ngào lúc trước, tùy lúc có thể biến thành bọt xà phòng, tan đi không dấu vết…
Sự mất kiểm soát của Cố Chuẩn cũng không duy trì lâu, tốc độ xe dần chậm lại, anh đưa một tay vuốt thái dương nói.“Thật xin lỗi, hôm nay công việc hơi mệt. Ngày mai anh phải đi công tác, vốn muốn cùng em ăn một bữa cơm. Hiện tại, anh đưa em về nhà”.
Trái tim Mạc Ninh có chút đau đớn, tự giễu nói.“Em là vừa khi quân phạm thượng, chọc giận long nhan sao?”.
“Anh không muốn cãi nhau”. Cố Chuẩn ném lại năm chữ.
“Em cũng không muốn, Nhưng em không thích không hiểu nổi vì sao sắc mặt anh thay đổi”.
Ánh mắt Cố Chuẩn trầm xuống.“Anh nói rồi, anh hiện tại rất mệt. Mời em không cần gây sự”.
Gây sự? Mạc Ninh bị những lời này làm tổn thương. Hôm trước Phó Tịch Nhan cũng nói cô cố tình gây sự, cô đến giờ vẫn không hình dung ra những từ này lại khiến người ta khó chịu thế. Vô dụng nhất chính là, cô lại muốn khóc.
Cô vốn nghĩ đêm nay gặp mặt, Cố Chuẩn sẽ cho cô một vài đề nghị về công ty Hà Nguyên. Trương Kiệt Chí gần đây được thăng lên làm bộ trưởng bộ tuyên truyền của tỉnh uỷ, cô gần đây cũng bị nhiều chuyện phiền nhiễu, cả người đều không có tinh thần. Tranh chấp với Cố Chuẩn nh ưthế, làm cô vẫn đang hoảng hốt, cảm giác này thật giống như đang gặp một cơn ác mộng, bị doạ sợ chết khiếp, sau đó tỉnh lại mới phát hiện giấc mơ đáng sợ này không phải một giấc mơ mà là cảm giác hậm hực.
Cố Chuẩn đưa cô về nhà, giúp cô mở cửa xe, ngồi trong xe nhìn cô lên nhà, cũng không quay đầu, lái xe rời đi.
Mạc Ninh lần đầu cảm thấy đau lòng, gió đêm thổi tới, cô dùng sức kéo chặt áo cũng không cảm thấy một chút hơi ấm. Vào phòng, mở nhiệt độ lên đến tối đa, áo ngoài cũng không cơi, trực tiếp nằm lên giường. Nằm sấp không nhúc nhích, hồi tượng lại chuyện vừa rồi. Nghĩ đến đầu muốn nổ tung cũng không hiểu được cô và anh vì sao lại cãi nhau.
Hơn nửa giờ qua đi, tiếng chuông cửa vang lên, Mạc Ninh tưởng là người đàn ông biến thái đối diện, cũng không có ý định để ý đến, vì vậy tiếp tục giả vờ không ở nhà. Lại qua mười phút sau, điện thoại của cô vang lên, nhìn cũng không nhìn, trực tiếp mở miệng “Alô” một tiếng.
Đầu kia truyền đến giọng nói lễ phép.“Xin hỏi, là Mạc Ninh tiểu thư sao?”.
Mạc Ninh thất vọng “Ừ” một tiếng.
“Xin chào, chúng tôi là cửa hàng đồ ăn, đến giao hàng”.
“Giao hàng gì?”.
“Bốn mươi phút trước cô đã gọi ạ”.
Mạc Ninh buông một tiếng thở dài.“Nhầm người rồi. Tôi không có gọi”. Mạc Ninh nói xong cúp điện thoại,
Rất nhanh, điện thoại một lần nữa vang lên, Mạc Ninh rất muốn ném cho một câu “Có phiền hay không” bên kia lại có một giọng ngọt ngào vang lên khiến cô ngừng lại.“Ch