Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1232 lượt.
rồi.
Nhưng, càng tiếp xúc, cô thật sự càng để ý tới anh.
Nhưng lại không nghĩ đến, Cố Chuẩn cũng không ở trong phòng, cái cảnh tượng xấu hổ mà cô tưởng tượng ra cũng không có xuất hiện. Hoàng Kỳ Hoa đứng ở cửa nghi hoặc nhìn, Mạc Ninh còn chưa kịp nhìn qua phòng của Cố Chuẩn ra sao, Hoàng Kỳ Hoa liền xoay người gọi to: “Cố Chuẩn!”.
Cố Khải Nguyên từ trong phòng khách đi ra, chắp tay sau lưng nói: “Ở thư phòng”.
Hoàng Kỳ Hoa hỏi: “Con anh ở thư phòng làm cái gì?”.
Cố Khải Nguyên trực tiếp đi lên lầu, rầm rì nói: “Chưa gì đã đối xử như cai ngục!”. Sau đó lại phì phò tiêu sái đi lên lầu.
Hoàng Kỳ Hoa ngẩn người tự hỏi, sau làm bộ thở dài nói: “Lão già này phỏng chừng lại giận lẫy, dì phải đi dỗ dành ông ta, ‘tên nhóc’ kia giao cho con vậy!”. Nói xong, Hoàng Kỳ Hoa đã xoay người, lạch bạch chạy lên lầu, miệng không ngừng nói thầm: “Này, lão già, ông làm sao vậy?”.
Mạc Ninh cười hạnh phúc.
Lò sưởi phòng khách thật ấm, Mạc Ninh mặt áo ngủ cũng không cảm thấy lạnh, cô tìm trong phòng khách hộp trà, ấm chén, cẩn thận pha trà. Cô không thích uống trà, nhưng ba cô thì lại rất thích, đối với trà rất chú ý, ông thậm chí còn đem vài loại trà trồng thử, tiện cho việc thưởng thức. Vì vậy, Mạc Ninh đối với việc pha trà rất thành thạo, am hiểu. Thư phòng ngay lầu một, nơi đón ánh sáng đầu tiên lúc hừng đông. Cô một bên pha trà, một lơ đãng suy nghĩ. Đợi cho lá trà bắt đầu thoát vị, cô lại bắt đầu khẩn trương đứng lên, sợ trà mất vị, cô cố ý đem cả khay trà, chậm rãi đi về phía thư phòng.
Thoạt nhìn trông cô rất điềm tĩnh, kỳ thật là trong lòng cô đang rất gấp gáp, đứng trước cửa, Mạc Ninh khẽ gõ cửa.
Bên trong không có tiếng đáp lại. Lại gõ cửa lần nữa, cũng vẫn không có tiếng trả lời. Nghĩ đến anh còn đang mắc công việc, cô đành phải nhẹ nhàng xoay cửa mở, đập vào mắt là ánh đèn vàng yên tĩnh trên bàn làm việc của Cố Chuẩn. Cố Chuẩn đang ngồi gục trên bàn, gối đầu lên tay mà ngủ.
Mạc Ninh bưng khay ngây người trong chốc lát. Anh cũng đã tắm qua rồi, mặc quần áo màu trắng bạc, máy tính trước mặt vẫn mở, màn hình đã không còn sáng hẳn, chuyển sang chế độ nghỉ từ bao giờ.
Mạc Ninh im lặng đi vào, vốn muốn không phát ra tiếng động, cảm giác mềm mại dưới chân làm cô bất giác cúi đầu, thì ra là thảm trong thư phòng thật dày. Cô bưng trà đi qua, đem sách trên bàn dời đi, chậm rãi buông khay trà xuống. Cô tính gọi anh dậy, nhưng nhìn bộ dáng ngủ an lành của anh, cô lại không nỡ đánh thức.
Mạc Ninh có chút động tâm, lấy trong hộp bút ra một cây bút, viết nhẹ trên giấy: “Khi tỉnh, nếu trà đã lạnh thì không nên uống”.
Dán tấm giấy ghi chú lên, Mạc Ninh nhịn không được lại lẳng lặng nhìn anh trong chốc lát, nhìn một hồi, cô liền mỉm cười mà ngay cả bản thân cũng không phát giác.
Khi anh tỉnh táo, anh tựa như là biển lớn, thường xuyên đem tới cho cô phong ba bão táp, nhưng khi anh ngủ lại như dòng suối chảy êm ả, trong suốt mà ngọt lành. Nhịn xuống thôi thúc dùng tay mình chạm vào ngũ quan trên mặt anh, Mạc Ninh xoay người rời đi.
Quay trở lại phòng Cố Chuẩn, Mạc Ninh nhìn quanh thăm thú. Nhớ rõ lần trước ghé Cố gia, Hoàng Kỳ Hoa còn cố tình giới thiệu gian phòng này sẽ là nơi cô ngủ.
Phòng không nhiều đồ đạc lắm, nhưng đúng phong cách của Cố Chuẩn, trong phòng có giá sách, chứa toàn sách dày mỏng, ngoài ra còn có rất nhiều tạp chí ra giường màu xanh biển, mềm như nhung, khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu. Cảm giác đó vừa mới chạm vào, Mạc Ninh đã muốn nằm ngay lên giường.
Cô có thói quen nằm sấp ngủ, nằm sấp xuống giường, muốn ngủ.
Nhưng sao hôm nay nằm sấp lại không có cảm giác thoải mái, khó đi vào giấc ngủ. Cô đứng dậy tắt đèn, lại nằm lại trên giường, kéo chăn lại, nhưng vẫn không ngủ được.
Trợn tròn mắt, trong đầu Mạc Ninh không ngừng nhớ tới hình ảnh Cố Chuẩn say ngủ. Không thể nói rõ nguyên nhân, nhưng hình ảnh ấy làm cho trong lòng cô bắt đầu sinh ra một loại dục vọng mãnh liệt, muốn cùng anh vĩnh viễn một chỗ, muốn vĩnh viễn nhìn bộ dáng anh khi ngủ, được vì anh mà pha trà.
Mà nhất là, ý niệm này cô muốn ngay lập tức, ngay lập tức thực hiện nó.
Thở dài một hơi, Mạc Ninh trở người. Đúng lúc này, từ cửa truyền tới tiếng bước chân nhỏ. Cô cả kinh trong lòng, phản ứng đầu tiên là nhắm hai mắt lại.
Trên cửa truyền đến động tĩnh, chốt cửa đang được vặn, Mạc Ninh vội dùng sức đem chăn đá xuống dưới chân.
Cảm quan trên toàn thân bắt đầu trở nên mẫn cảm. Cô có thể xác định, người đứng ở cửa là Cố Chuẩn. Mười giây trôi qua, anh không hề động, hai mươi giây trôi qua, anh đi từng bước, đóng cửa lại, nhưng không có bật đèn. Nhịp tim Mạc Ninh đập tăng vọt, không ngừng suy đoán anh lúc này đang dùng biểu tình gì nhìn cô.
Không ngờ, ngoài dự đoán mà lại khiến cô ngạc nhiên, anh kéo chăn cho cô, kéo lên tận cổ. Anh cật lực cố gắng nén lại hô hấp của bản thân nhưng vẫn không kiềm giữ được vài hơi thở phải nhẹ lên mặt cô, đúng lúc này Mạc Ninh mở mắt.
Ánh mắt của cô mở lớn, bên trong tuy rằng không bật đèn, nhưng cũng có những ánh sáng phảng phất phản chiếu vào