XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.

àm cho con ăn”.
Trái tim Mạc Ninh ấm áp, sửa lại tóc, cô đi về phía Mạc cha, xếp lại đồng tạp chí trên sô pha, cô nói.“Chỗ này của con chỉ có Thiết Quan m, ba, ba chê chứ?”.
Mạc cha đi thăm hết các phòng trong nhà con gái, có chút xem thường nói.“Cái phòng gì mà có thế này, có quen không?”. Cũng không giận Mạc cha nói thế, phòng của Mạc gia vốn cũng là một biệt thự, trước khi cô lên đại học, cô và cha mẹ vẫn sống ở nhà tập thể của nhân viên, sau đó, không biết Mạc cha lấy tiền từ đâu, tìm người đến xây lại hà, mở rộng rất nhiều, còn cho người thiết kế một cái ao nhỏ trong vườn. Mạc Ninh cũng có một phòng rất lớn, lúc nghỉ hè năm ba, Mạc cha mang về một chút chó nhỏ, Mạc Ninh cùng con chó kia cũng ở chung không lâu, đối với nó cũng không có nhiều tình cảm, Mạc cha và Mạc mẹ lại vô cùng yêu quý con chó kia, coi như con cái, đi đến đâu cũng mang theo.
“Sao có thể ghét được?”. Mạc cha ngồi xuống sô pha, vỗ vỗ bên cạnh nói.“Đến đây, để ba nhìn con xem nào”.
Mạc Ninh cười đi qua. Ngồi xuống, đưa tay sờ lên bụng Mạc cha nói.“Mỗi ngày chạy bao nhiêu tiệc tùng? Bụng bia đã thành thế này”.
Mạc cha cười ha ha.“Nuôi con gái không phải vì một ngày này bị con chê bai. Cha của con hiện tại đang đi vào giai đoạn về hưu, không còn nhiều cơ hội hưởng phúc lợi rượu thịt, để cho cha phóng túng chút a”.
“Thân thể là quan trong, a, ba và mẹ gần đây rảnh lắm sao?”.
“Rảnh? Sao có thể rảnh? Mẹ con đang thời kỳ mãn kinh, mỗi ngày không có việc gì miệngc ũng không ngừng, còn có thể cùng người ta hùng hổ tranh cãi cả ngày, Dạ Bạch cũng ghét bà ấy”.
Dạ Bạch chính là con chó nhỏ, tên là Mạc Ninh đặt, chính là lấy từ tên con ngựa yêu quý nhất của Đường Huyền Tông, Dạ Bạch.
“Nghe mẹ con nói con đang hẹn hò”. Mạc cha đột nhiên hỏi.
Mạc Ninh kỳ quái hỏi.“Sao mẹ biết a?”.
“Lần trước Tô Dã Nghi nói với mẹ con trên QQ”.
Biểu tình của Mạc Ninh phút chốc cứng đờ, vừa nghĩ đến Tô Dã Nghi, Mạc Ninh không nhịn được hung hăng nguyền rủa, cái gì gọi là cứ tin bọn mình. Lại nghĩ, dù sao cũng chẳng có gì phải dấu diễm, thoải mái thừa nhận.“Vâng, có đang hèn hò với một người”.
Mạc cha biểu lộ cao thâm.“Đùa giỡn, hay thật sự?”.
Mạc Ninh không do dự trả lời thẳng.“Thật sự ạ”.
Mạc cha nghe những lời này xong, biểu tình không thể nói là vui sướng.
Mạc mẹ ngược lại rất cao hứng, trong khi ăn cơm không ngừng cười nói, “Dã Nghi đã gửi anh cho mẹ xem, không tệ không tệ, rất được. Khi nào thì ra mắt cha mẹ đây? Bằng không hiện tại gọi cậu ta đến ăn cơm đi?”.
Mạc Ninh trừng mắt nhìn mẹ. Cô nhanh chóng giải thích.“Anh ấy đang đi công tác, mấy ngày nữa mới về”.
Mạc mẹ cười cười.“Không vội, dù sao sớm hay muộn cũng sẽ gặp”.
Mạc Ninh nhanh chóng nhét rau vào miệng, chính là đề phòng hai vị đại gia liên hợp tấn công, tìm hiểu vấn đề. Nhưng cũng là cô tự mình đa tình, vì sau đó, Mạc mẹ hỏi “Này, ông nói xem, chúng ta không ở nhà, dì giúp việc sẽ cho Dạ Bạch ăn gì? Sẽ không cho ăn rau hẹ chứ? Thằng bé dị ứng với rau hẹ a”.
Mạc cha khẽ nhướn mày, “Chúng ta đã dặn đi dặn lại, không đến mức đãng trí đâu”.
“Sẽ không cho nó ăn bánh bao chứ? Thằng bé cũng không thích bánh bao”.
“Không biết”.
“Dạ Bạch thật đáng thương”.
“…”
“Tôi đã sớm nói, sao phải mời người đến chăm sóc, không bằng đưa đến nhà ông Hứa, vừa hay nhà ông ấy có một con mèo lớn, Dạ Bạch có thể làm bạn với nó…”. Nói đến đây, Mạc mẹ đột ngột dừng lại, tầm mắt dời về phía Mạc Ninh, biểu tình chăm chú nói.“Bảo bối, thiếu chút nữa đã quên hỏi con”.
Biểu tình Mạc Ninh nghi ngờ.
Mạc cha nói tiếp “Gần đây không có tin của Hứa Thư Hoài, anh chị Hứa đều rất lo lắng, lần này tới chủ yếu là muốn hỏi con một chút, còn biết tin gì về nó không?”.
Mạc mẹ nói.“Nhất là chị Hứa, cả tháng khuôn mặt u sầu, người gầy hẳn đi, anh Hứa cơ thể cũng không tốt, bà ấy không tiện đến thành phố G, lúc trước cha mẹ cũng hơi bận, bà ấy muốn nhờ cha mẹ giúp mà cũng không được, thế nhưng hôm trước đã đến tìm cha mẹ”.
Nghe cha mẹ nói vậy, Mạc Ninh cũng đột nhiên quân tâm đến một chuyện. Quả thật đã lâu không có tin tức của Hứa Thư Hoài, trước đó có một cuộc điện thoại vô duyên, cô không có bất cứ tin nào của anh nữa. Anh trước kia cũng chưa từng biến mất như thế, chỉ là dù ở bất cứ đâu, anh cũng sẽ gọi điện cho cô, hoặc gửi tin nhắn… Nếu không phải trong thời gian này Mạc Ninh bị công việc và chuyện tình cảm làm bề bộn, cô nhất định sẽ chú ý đến chuyện này.
Không thể làm gì khác, Mạc Ninh lúc này đang nhấn số của Hứa Thư Hoài, trong điện thoại truyền đến giọng nói.“Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy”. Giống hệt lần trước cô gọi cho anh.






Ngày hôm sau, Mạc Ninh đi thẳng đến cục thuế vụ.
Hứa Thư Hoài lúc trước đưa cho cô cách thức liên lạc với người ở nơi này, cũng để thuận tiện cho công tác của cô đã sớm đem các đồng nghiệp của hắn giới thiệu hết với cô. Khi đó Hứa Thư Hoài còn nói: “Về sau khó tránh khỏi gặp phải một số đồng nghiệp tiến thủ, nếu ngày nào đó bọn họ thăng quan phát t