Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

, lờ mờ đan trên mặt anh, cô nhìn anh, nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của anh.
Cố Chuẩn muốn đắp chăn cho cô, sợ đánh thức cô, anh mở rộng tấm chăn, khiến tấm chăn trùm hết cả người cô không có lấy một kẻ hở, trong tầm mắt anh lúc này, chỉ nhìn thấy từ cổ trở lên đến khuôn mặt của Mạc Ninh. Cô không biết nên phản ứng thế nào, chỉ trừng mắt nhìn, vừa định mở miệng nói lại bị khóe miệng cười tinh tế của Cố Chuẩn dọa cho sợ, giây tiếp theo, chủ nhân của nụ cười đó cúi xuống hôn cô.
Mạc Ninh thích anh hôn sâu như vậy.
Cô đưa tay ôm lấy cổ anh, nhưng mà, tư thế như vậy không tiện duỗi người, Cố Chuẩn một tay chạy xuống hông cô, một tay luồn dưới cổ. Tấm chăn nháy mắt lại bị kéo xuống, trực tiếp rớt xuống sàn. Mạc Ninh bị anh bế đứng lên, an vị bên giường, Cố Chuẩn một tay đặt phía sau cô, cố định đầu, một tay còn lại chặt chẽ ấn bên hông cô.
Hô hấp của hai người dần dần nặng nề hơn. Cố Chuẩn mang theo Mạc Ninh áp lên phía tường phòng, đồ đạc trên tủ đầu giường bị liên lụy, ngã rớt xuống sàn phát ra tiếng “rầm” lớn nhưng không ai để ý tới.
Bởi vì tay của Cố Chuẩn ngăn cách tường cùng thân thể Mạc Ninh không trực tiếp tiếp xúc, nên cô không cảm thấy lạnh, nhưng tư thế này của hai người khiến cô cảm thấy thật bất an, trời đất như quay cuồng, cô căn bản không đứng vững, sức lực còn lại trong ý chí của cô giành cho việc ôm lấy bờ vai Cố Chuẩn. Cô chặt chẽ ôm lấy anh, để cho anh ở thế công chiếm, cảm giác thấy chính bản thân mình đang trôi dần đi…
Dường như không đủ hưởng thụ, Cố Chuẩn dùng sức, siết chặt thắt lưng Mạc Ninh về phía mình, hai người thân thể dán chặt vào nhau, Mạc Ninh nhịn không được thoát ra một tiếng than không rõ ngữ nghĩa.
Đúng lúc này, Cố Chuẩn đột nhiên chậm rãi buông cô ra, thấy cô không còn sức lực đứng vững, lại khom người một phen ôm lấy cô, đi hai bước, đem cô thả lại trên giường. Anh thậm chí xoay người nhặt chăn lên, một lần nữa đắp lên người cho cô. Cuối cùng, anh hôn nhẹ lên mặt Mạc Ninh, nói: “Ngủ ngon”.
Mạc Ninh dù trong lòng có ngàn vạn nghi hoặc nhưng cũng không hỏi cái gì, nói: “Ngủ ngon”.






Thứ hai, lúc làm việc, có chuyện đột ngột xảy ra làm ảnh hưởng đến tâm tình Mạc Ninh, Phó Tịch Nhan đạp cửa xông vào, ném lên bàn một tờ báo, tay đập rầm lên mặt bàn, khiến toàn bộ đồng nghiệp chú ý đến. Phó Tịch Nhan thấy số lượng người xem đã đủ nhiều, thừa nước đục thả câu, lớn tiếng nói với Mạc Ninh.“Cô biết rõ bản thảo về Vương thị là của tôi, vậy cô còn bảo thực tập sinh đi viết là có ý gì?”.
Mạc Ninh chưa kịp phản ứng Lý Hàm đã nhanh bước đến trước mặt Mạc Ninh, trên mặt lộ vẻ xin lỗi, cô nói.“Cô Nhan, chuyên này cô Mạc không biết gì”.
Phó Tịch Nhan tiếp tục gây sự “Cô là thực tập sinh dưới quyền cô ta, viết bản thảo đều phải qua mắt cô ta, hiện tại sao có thể nói cô ta không biết?”.
Lý Hàm vẫn cùng Phó Tịch Nhan giải thích “Là thế này, cô Phó, nhiệm vụ phỏng vấn hôm qua quá gấp gáp, chủ nhiệm để em đi tìm cô, nhưng cô không ở đây…”
“Lấn chiếm đối với phóng viên là chuyện tối kỵ, cô là thực tập sinh, cô không biết tôi không trách cô, mấu chốt là, cô giáo của cô, là phóng viên của toà soạn này chẳng lẽ cũng không biết”. Phó Tịch Nhan châm chọc khiêu khích, ánh mắt sắc bén không hoà hảo chuyển qua Mạc Ninh.
Phó Tịch Nhan vừa đi, Lý Hàm vẫn đứng ở chỗ cũ kéo góc áo, qua nửa ngày, cô cúi đầu nói “Cô Mạc, em xin lỗi”.
“Vì sao phải xin lỗi?”.
“Trước đó không nói cho cô, làm cô bị mắng oan, em xin lỗi”.
“Còn có gì không nói với tôi sao?”. Mạc Ninh dùng ngữ khí đùa giỡn nói vì muốn làm Lý Hàm cảm thấy thoải mái hơn.
“Có”. Lý Hàm đáp.
Mạc Ninh bị đáp án này làm kinh ngạc.
Mấy phút sau, sau khi xem hết bưu kiện Lý Hàm đưa, Mạc Ninh kinh ngạc đến mức miệng không khép lại được. Trên mạng Lý Hàm nhận được thư tố giác Mạc Ninh, từ tối thứ sáu, người gửi thư là một cái tên tuỳ tiện đăng ký. Trong thư chỉ có một tệp tin, sau khi mở ra có tất cả năm mươi ba trang, tất cả đều là những lời lên án không công bằng đối với công ty Hà Nguyên. Trừ lần đó ra, còn nhận được một lá thư với một file nén, sau khi giải nén, bên trong có đơn từ chức, lệnh cưỡng chế từ chức, còn có chữ ký của mười mấy nhân viên.. Thậm chí còn có thư viết tay của người nhà, chứng minh người chết có quan hệ trực tiếp với công ty Hà Nguyên.
Mạc Ninh nằm ngửa ra sau ghế, cố gắng suy nghĩ. Nếu công ty Hà Nguyên thật sự vì giảm biên chế khiến nhân viên công ty tự sát thật, như thế, tin này nhất định phải công bố. Công ty Hà Nguyên nếu thật sự đã dùng tiền để bịt miệng, tin này nhất định phải đưa.
Có điều, những chứng cứ này hiển nhiên là không đủ.
Bị lá thư nặc danh hành hạ liên tục hai ngày, tôi ngày thứ ba, lúc gặp Cố Chuẩn tâm tình cô mới khá hơn một chút. Cố Chuẩn cũng không phải người kén ăn, Mạc Ninh đề nghị đi ăn món Tứ Xuyên, anh cũng vui vẻ lái xe.
“Tâm tình không tốt?”.
“Vâng, có tin không tốt lắm”. Mạc Ninh nói.
“Tin gì?”.
“Em ở trước mặt anh càng ngày càng sợ phải che dấu”.
Cố Chuẩn


XtGem Forum catalog