Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.
g trước mặt cô, bầu trời, bãi biển làm nền cho anh, cách xuất hiện của anh thật thần kỳ, làm những người đi cùng cô kinh ngạc không thôi, khiếp sợ nhất là Phó Tịch Nhan cùng Trương Kiệt Chí, biểu tình của bọn họ cũng rực rỡ không kém. Mạc Ninh ở trong mơ nhớ tới, thì rachuyện bất ngờ trên xe bus chính là Phó Tịch Nhan cùng Trương Kiệt Chí không khai ở trên xe hôn nhau.
Hơn một giờ chiều ngày hôm sau, mọi người được hướng dẫn viên du lịch dẫn đến bờ biển giới thiệu sơ qua, sau đó để lại mọi người tự do hoạt động. Rất nhiều đồng nghiệp của cô vì muốn nịnh nọt Trương Kiệt Chí, và muốn cùng Phó Tịch Nhan ở chung một chỗ, đều kết thành bầy đàn đi theo hai người bọn họ.
Cảnh biển ở Đảo Tahiti này rất đẹp, gió rất lớn, ấm áp, ẩm ướt, thổi vào mặt mặt tựa như được một bàn tay to cái ấm áp vuốt ve. Mạc Ninh không mặt áo tắm, mặc một chiếc áo dài mỏng manh, ôm cánh tay đi dọc trên bờ cát, gió thổi phồng quần cô, mái tóc dài cũng phiêu tán trong không trung. Mùa này người đến bờ biển du lịch cũng không ít người, trừ bỏ người da vàng, người da trắng cũng rất nhiều. Có người thấy cô, thật nhiệt tình vẫy tay với nàng, nói một câu “Hello”, Mạc Ninh hết thảy mỉm cười đáp trả.
Trên bờ biển mọi người phần lớn mặc áo tắm trực tiếp nằm ngửa ở trên bờ cát, Mạc Ninh cố hết sức không nhìn tới bọn họ, cô bước tiếp, ngẩng đầu lên, phía trước xuất hiện một hàng người trần chuồng, có nam có nữ, không có một ai mặc quần áo trên người.
Nơi này là khu tắm lõa thể sao? Nghĩ như vậy, Mạc Ninh không khỏi đỏ mặt. Xấu hổ chuyển tầm mắt, nâng tay vuốt vuốt tóc, vội vàng xoay người đi chỗ khác. Kiếm một cái ghế nằm, cô liền ngồi xuống, tìm góc độ thoải mái, nằm ngắm bầu trời xanh biếc vời vợi cùng với những tảng đá lớn lởm chởm đằng xa mọc lên trên đảo Tahiti này.
Bên tai truyền đến các âm thanh ngôn ngữ khác nhau, ánh mặt trời không lớn, Mạc Ninh nhắm mắt, lẳng lặng cảm thụ gió hòa cùng ánh nắng. Nằm được một lúc, trước mắt đột nhiên thổi qua một bóng người, nghiêng đầu nhìn, thì ra có người vừa ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô.
Người nọ nhận thấy được ánh mắt của Mạc Ninh, cũng quay đầu lại nhìn cô, sau một lúc lâu, lộ ra một hàm răng trắng noãn: “Hi! Là người Trung Quốc sao?”.
Mạc Ninh bị bộ dáng người nọ làm cho hoa mắt, nghe được ngôn ngữ quen thuộc, cô không thể không mỉm cười đáp lại: “Đúng vậy”.
Người nọ vừa nghe tựa hồ cũng thật cao hứng: “Tôi là người Bắc Kinh, cô ở đâu?”.
“Người thành phố J, nhưng hiện tại đang làm việc ở thành phố G”.
“Tôi gọi là Khâu Tuân, xin hỏi phương danh?”.
“Mạc Ninh”.
“Lần đầu tiên tới chỗ này sao?”. Khâu Tuân tuy rằng là người Bắc Kinh, nghe giọng lại không giống giọng Bắc Kinh cho lắm. Diện mạo cũng là góc cạnh rõ ràng, thực anh tuấn. Màu da đại khái là bị phơi nắng, có chút rám nắng.
Mạc Ninh gật gật đầu: “Đơn vị tổ chức đi”. Tại nơi đất khách quê người, cảm thấy rằng có duyên phận rất lớn mới gặp được đồng hương ngồi ngay cạnh, xem cùng ngắm phong cảnh, cùng đón gió biển thổi.
Khâu Tuân nói: “Tôi thường tới chỗ này. Đây là địa phương có rất nhiều điều thú vị”, nghe nội dung lời nói có lẽ sẽ cảm thấy người này thực không khiêm tốn, nhưng khi Mạc Ninh nghe anh ta nói lời này, lại cảm thấy anh ta thực khiêm tốn.
“Tôi chỉ biết nơi này có phong cảnh biển”.
“Ha ha”. Khâu Tuân cười vang, “Không lạ, không lạ. Hành trình của mọi người là mấy ngày?”.
“Một tuần”.
“Ồ, như vậy”. Khâu Tuân chuyển tầm mắt, khóe miệng vẫn lộ vẻ tươi cười, “Vừa rồi thấy Mạc tiểu thư ở phía trước đột nhiên thu chân, là bị dọa sao?”.
Mạc Ninh “A” một tiếng, không nghĩ tới anh ta sẽ nói cái này. Nhưng là, không biết vì sao, nguyên bản là chuyện xấu hổ, tại bối cảnh này, cô lại không thấy xấu hổ, cực tự nhiên trả lời: “Quả thật thực không quen, trước kia tôi chỉ nghe nói qua, nhìn… vẫn là có chút chấn động. Thẳng thắn mà nói, tôi là người bảo thủ”.
Khâu Tuân lại cười to, nói: “Đã nhìn ra”.
“Khâu tiên sinh thường tới chỗ này hay thường đi du ngoạn khắp nơi?”. Mạc Ninh vòng vo chuyển đề tài.
“Vâng, có lẽ phải nói, tôi hầu như ít về nước”.
Mạc Ninh “Ồ” một tiếng, xuất phát từ phép lịch sự, cô không hỏi chi tiết thêm nữa. Như đoán được thế nào cô không hỏi tiếp, Khâu Tuân tự nói: “Tôi trước kia là làm IT, sự nghiệp làm được nhất định môn quy, sẽ không rất nguyện ý lại cắm rễ, rất phí tinh lực. Không làm gì, bỏ bê hai năm, đi khắp các nơi lớn nhỏ trên thế giới tìm niềm vui”.
“Nghe thấy khiến cho người ta cảm thấy hâm mộ”. Mạc Ninh chân thành nói.
Khâu Tuân cười cười, còn nói: “Mạc tiểu thư bảo thủ, cô có đồng ý nhận lời mời của tôi, ngày mai cùng tôi đi biển chơi? Tôi mang cô đi chơi”.
Mạc Ninh rơi vào suy nghĩ.
“Nếu cô tới nơi này cùng với bạn trai, hoặc là bạn trai cô không hy vọng cô đi chơi cùng người đàn ông xa lạ, cô có thể trực tiếp từ chối tôi”.
Mạc Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, hắn như cũ cười với cô. Tâm buông lỏng, cô thật sự bị hấp dẫn, gật gật đầu nói: “Được!”.
Sáng sớm thứ hai, Mạc Ninh