Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
“có điều, cũng chưa chính xác”.
Mạc Ninh yên lặng nhìn anh ta, cũng đợi anh ta nói tiếp. Thế nhưng Khâu Tuân cũng không nói tiếng, rất nhanh bày ra một nụ cười, cởi mở nói.“Đi, mang Mạc tiểu thư sắc bén đi câu cá”.
Cả ngày hôm đó, Mạc Ninh luôn cảm thấy vui vẻ. Cơm trưa được hai đầu bếp chính là hai phục vụ khi trước chế biến, cá Khâu Tuân câu tới, thịt rất mềm, ăn rất ngon, phối hợp với rượu cũng rất hợp. Người trên thuyền về sau còn đảm đương công việc thợ chụp ảnh. Mạc Ninh cũng tự mình chụp một số cảnh đẹp, Khâu Tuân hứa hẹn sau khi về nước sẽ gửi cho mạc Ninh một quyển album. Hai người chơi đến khi mặt trời ngả về tây mới về điểm xuất phát, cả ngày cười cười nói nói, Mạc Ninh đã rất thoải mái. Khâu Tuân là kiểu người rất biết “chơi”, anh ta đã đi đến nhiều nơi, hiểu nhiều phong thổ, những điển tích hay những sự kiện văn hoá, trong lúc không ngờ, Mạc Ninh đã đem anh ta trở thành một người bạn tốt ở nơi đất khách quê người, rất có cảm tình.
Khâu Tuân đưa Mạc Ninh về khách sạn, hai người đều rất vui vẻ vì hành trình hôm nay. Trên đường về, bọn họ gặp Trương Kiệt Chí, không, nói chính xác là Trương Kiệt Chí xuất hiện trước mặt hai người. Anh ta mặc một cái quần đùi, trên người mặc một chiếu áo phông kỳ quái, hết lần này đến lần khác giọng điệu nói chuyện của anh ta đúng là rất hợp với quần áo anh ta mặc.“Đi ra ngoài chơi một ngày?”.
Khâu Tuân nhìn Mạc Ninh, vừa hay thấy cô nhíu mày, phối hợp nói.“Vị này là?”.
Mạc Ninh “Là bạn trai của đồng nghiệp tôi, Trương tiên sinh”.
Sắc mặt Trương Kiệt Chí lập tức trầm xuống. Khâu Tuân hiểu rõ “A” lên một tiếng.
“Đây là bạn của tôi, Khâu Tuân”. Mạc Ninh lễ phép giới thiệu Khâu Tuân với Trương Kiệt Chí.
Mặt Trương Kiệt Chí đã đen.
Khâu Tuân bật cười, giống như nụ cười này dùng để lý giải cho lời giới thiệu đó, Khâu Tuân còn cố ý vươn tay ra.“Trương tiên sinh, xin chào”.
Trương Kiệt Chí mang theo khuôn mặt đen xì bắt tay Khâu Tuân, Mạc Ninh phát hiện được hình như Trương Kiệt Chí còn muốn nói gì đó, vì vậy bắt đầu mở miệnh “Chơi một ngày, có chút mệt mỏi, hai người có thể từ từ tâm sự. Đúng rồi, Khâu Tuân, Trương tiên sinh cũng muốn mua du thuyền đó”. Nói xong, Mạc Ninh nhanh chóng mang theo mũ bước nhanh về khách sạn.
Vào phòng, cô nhặt một bộ đồ và lao vào phòng tắm, sau khi tắm rửa thoải mái xong, cô vừa lau tóc vừa đi đến bên giường, lúc này điện thoại đầu giường vang lên. Cô lúc đầu còn hơi sợ, cô vốn tưởng điện thoại này chỉ để trang trí, hoàn toàn không nghĩ nó sẽ kêu lên, đi qua nhấc máy, cô nói “Hello?”.
“Em đã trở lại”. Giọng nói lọt vào tai cô, chìm mà có lực, có chút vội vàng, có chút sung sướng, còn tràn đầy mệt mỏi. Mạc Ninh chỉ nghe bốn chữ này, vui vẻ cả ngày thoáng chốc bị cướp sạch, trong lòng đột nhiên nổi lên một loại cảm giác mà cô không thể lý giải được.
Mạc Ninh không thể không nghĩ anh sẽ tìm mình, nhưng cũng không thể không nghĩ là lúc này đáng lẽ anh phải xuất hiện ở sân bay, thời gian xuất hiện nên thật đột ngột để cho cô một bất ngờ, xác nhận cùng cô ngồi chung trên máy bay, cùng cô thưởng thức buổi sáng ở đất nước xa lại trên máy bay, cùng cô đi xe trên đảo, khi Trương Kiệt Chí cùng Phó Tịch Nhan cố ý lánh xa cô, anh nên cùng cô đi du thuyền ngắm cảnh câu cá…
Ý niệm nhỏ trong đầu, Mạc Ninh ngược lại nghĩ, đây là đảo nhỏ, di động của cô hoàn toàn không có tín hiệu, tác dụng của nó giờ chỉ như một chiếc đồng hồ báo thức. Bỏ qua chi tiết anh biết rõ số điện thoại của khách sạn, cô vừa lau tóc vừa tráo phúng nói.“Tìm em có việc gấp?”.
Cố Chuẩn không nói tiếp, một giây sau có tiếng đập cửa vang lên.
Tim Mạc Ninh đập mạnh, hạt giống hi vọng lúc trước bị chôn chặt trong lòng một lần nữa trồi lên, cô sợ mình tự đa tình rồi sẽ thất vọng, bởi vậy vẫn ngồi yên trên giường, lắng tai nghe.
Lại một tiếng đập cửa vang lên.
Mạc Ninh biết cô phản kháng vì cô ngượng ngùng, mặt đã đỏ bừng, trong phòng khách sạn, dưới ngọn đèn mờ ám càng thêm rực rỡ động lòng người. Không thích mọi thứ đều bị anh nắm chủ đạo, cô nhẫn tâm lớn tiếng nói.“Anh thả em ra”.
Cố Chuẩn dừng lại, Mạc Ninh ngẩng đầu nhìn anh, rõ ràng nhìn thấy trong mắt anh có nội dung kỳ quái hiện lên, cô có chút hưng phấn, còn một chút không đánh lòng, cuối cùngm vẫn là cảm giác hưng phấn chiến thắng sự nhân từ, cô nói tiếp.“Cố tiên sinh, em là nữ giúp việc của anh sao? Nếu chủ nhân cần tiết dục em phải trông coi sao?”.
Cố Chuẩn thả cô ra, nụ hôn câu dẫn cô tạm thời bị nhãng ra, kế hoạch của anh ban đầu không phải thế này. Nhưng mà, sự việc đang khiến anh cảm thấy kinh ngạc, xúc động, giống như khiến mọi chuyện trở nên hỏng bét.
Tuy thả tay cô ra, Cố Chuẩn lại kéo cô vào trong lòng mình, anh mặc một chiếc áo Polo màu trắng, cánh tay ôm lấy vai Mạc Ninh, cô liếc nhìn, lại ngẩng đầu, hết sức tránh cho anh nhìn thẳng vào mắt cô, nói.“Đây là ý gì?”.
Cố Chuẩn tự giễu.“Không có ý gì”.
Mạc Ninh hận đến nghiến răng, anh vừa nói không có ý gì, nhưng cũng không buông cô ra. Cô kh