XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

có được cảm giác mình đang bay”. Cố Chuẩn chỉ một chiếc máy bay đang bay qua cửa kính.“Ừ, chính là nó, nó sẽ mang chúng ta bay lên, xuyên qua đỉnh rừng mưa, bay đến đầu kia”.
“Chúng ta bị máy bay nhấc lên?”.
“Ờ, chính xác, nhấc”. Cố Chuẩn bày ra bộ dạng vô cùng nhàn nhã, một chút cũng không lộ ra dáng vẻ sợ hãi và khẩn trương.
Mạc Ninh có chút tò mò hỏi.“Anh trước kia đã từng chơi?”.
Cố Chuẩn khẽ cong miệng, cười nói.“Không có”.
Mặt mũi Mạc Ninh trắng bệch.
Lúc này hướng dẫn viên lại chen vào, có điều lần này anh ta đưa đến một chiếc điện thoại màn hình siêu lớn, hình ảnh lần lượt hiện lên trong mắt Mạc Ninh, vui vẻ chân thành nói
“Đây là những người đã từng đến đây chơi đùa, trước khi lên máy bọn họ còn sợ đến chân run, khóc lóc ầm ĩ, thế nhưng sau khi bay một vòng ai cũng la hét nói lần sau nhất định đến chơi”.
Mạc Ninh rất nhanh bị tấm hình, thứ kích thích cô không phải cảnh sắc trên không trung, mà là hai người trên hình đang cùng nhau ở chung một chỗ, tay đan vào nha. Bọn họ giống như đang ngao du giữa không trung, thế gian giống như chỉ còn lại hai người bọn họ.
Đệp như thế, động lòng người như thế, cả tiếng thét chói tai cũng rất hài hoà. Mạc Ninh nhìn không được ngẩng đầu nhìn người trong lòng mình, đúng lúc vừa hay thấy anh thu hồi tầm mắt, cô thấy được nội dung trong mắt anh, giống những gì cô đang nghĩ.
Mạc Ninh cuối cùng chỉ có thể lựa chọn thử nghiệm.
Cả tiếng đồng hồ trôi qua, có đến ba, bốn người trang bị mọi thứ lên người cô, từ chiếc đinh vít nhỏ, từng bước được lắp lên người cô, bị những thứ như thế bao bộc, cô cuối cùng hiểu vì sao lúc đầu Cố Chuẩn nhíu mi khi thấy cô mặc váy, ngẩng đầu nhìn anh phát hiện tình trạng của anh cũng không khá hơn là mấy, cả người đã bị bao bọc thành kim cương, cô nhịn không được cười lên.
Bên hông được một dụng cụ không biết tên là gì bọc lấy thành đai lưng, trên người được bao phủ những trang bị nhìn như một người máy, Mạc Ninh đưa tay ra, chỉ có năm ngón tay có thể cử động linh hoạt. Sau khi chuẩn bị xong, bên ngoài gò đất, hướng dẫn viên đang cùng phi công loay hoay với chiếc máy bay màu bạc, nhìn bên ngoài so với nhìn qua cửa kính càng đầy đủ hơn, đem hơn nhiều. Ánh mắng nhu hòa chiếu xuống, trên thân máy bay tản ra một vòng sáng chói mắt.
Cố Chuẩn đưa tay nắm tay cô, dùng sắc nắm chặt lại, dịu dàng nói. “Em sợ sao?”.
Mạc Ninh chăm chú nhìn bộ dạng của anh, gật đầu.“Sợ”.
Cố Chuẩn nhìn cô lo lắng.“Bay lượn trên không sẽ không có áp lực lớn như nhảy bungee, nhưng vẫn có chút nguyn hiểm, nếu em thật sự không thể bình tĩnh được, chúng ta có thể từ bỏ”. Vừa nói, anh còn đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên mặt cô, bởi vì bị bọc trong nhiều lớp trạng bị, động tác đưa tay này thoạt nhìn cũng không dễ dàng gì.
Mạc Ninh nhìn bộ dạng ngốc nghếch của anh, không tự giác bật cười. Nụ cười này khiến cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều, vì cảnh đẹp nhu hoà trên bầu trời, cô cố gắng di chuyển để mặt mình tìm được tay anh, nói.“Em không muốn bỏ cuộc”.
Người điển khiển máy bay cũng đã vào chỗ, hướng dẫn viên cùng mấy nhân viên mặc đồ màu cam bắt đầu công việc lắp đặt và kiểm tra lần cuối cho Mạc Ninh và Cố Chuẩn, sau khi hoàn thành, nhân viên giúp họ đội mũ bảo hiểm và bao tay… Sau đó, máy bay từ từ cất cánh, Mạc Ninh cho rằng tiếng ồn sẽ rất lớn, không nghĩ chỉ có tiếng động cơ rất nhỏ. Eo của hai người bị dây cáp cố định, những bộ phận khác được những sợi nhỏ hơn giữ lại, Cố Chuẩn ở ngày bên cạnh cô.
Cơ thể chậm rãi rời mặt đất, eo bị nâng lên, bởi vì có được sự cân đối nên cảm giác cũng không khó chịu lắm, chỉ là tim đập rất nhanh, giống như muốn nhảy khỏi miệng. Chậm rãi, máy bay càng lúc càng bay càng cao, mặc dù đã mặc rất nhiều trang bị, Mạc Ninh vẫn cảm nhận rõ ràng từng cơn gió đang len vào, bởi vì tốc độ bay cũng không nhanh nên cũng không cảm thấy có quá nhiều lực cản không khí, nhưng cô bắt đầu hưng phấn vì trái tim đập quá nhanh.
Cả đời chưa từng chịu qua sự kích thích như thế.
Sau đó, máy bay hoàn toàn rời khỏi mặt đất, phía trước mũ bảo hiểm có một lớp kính bằng nhữa trong suốt, Mạc Ninh trông thấy một mảng xanh rộng lớn, giống như một ly kem, nhẹ rơi trên đấy, chen chúc nhau, giống như thiên đường. Không kịp suy nghĩ, tiếng hét chói tai của cô đã vang lên, cô nghe thấy mình vội vàng nói “Đẹp quá!!!”. m cuối giống như vờn trong không khí thật lâu.
Quả thật hướng dẫn viên đã dặn bọn họ khi đang di chuyển không nên nói chuyện, mở miệng nói chuyện cần rất nhiều dưỡng khí, thét lên càng dùng nhiều hơn, hơn nữa là vì có lực cản của không khí và kính của mũ bảo hiểm khiến họ sẽ không thể bổ sung dưỡng khí kịp thời. Lại bởi vì người bị treo giữa không trung nên phổi rất khó co bóp để nạp và bơm oxi đi, vì vậy, sau khi hét lên mọi người sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mạc Ninh hoàn toàn quên lời dặn. Trên thực tế, cô không hề cảm thấy khó chịu chút nào, bên dưới mũ bảo hiểm có một lỗ hỏng, giọng của cô cũng truyền ra từ đó, không khí cũng đến từ đó.
“Cố Chuẩn, anh ở đâu?”. Mạc Ninh cho rằng cố chuẩn là người