Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
m chí bắt đầu chán ghét cảm giác về nhà sớm, bởi vì càng về nhà sớm, thời gian đợi anh càng dài hơn. Hơn nữa, lại là cảm giác chờ đợi mà không có kết quả, Cố Chuẩn có khi về rất khuya, đến mức cô không chịu được đã ngủ mất, có khi cô lo lắng gọi điện cho anh thì lại được báo là sẽ không về.
Vì thế, cô bắt đầu phát tiết tinh lực thừa trên công việc, tập trung vào bản thảo về công ty Hà Nguyên.
Cố gắng liên lạc với những người cỏ tên trên bản danh sách ký tên, toàn bộ đều bị từ chối. Không ngừng bị từ chối, đối phương thậm chí còn không đề cập gì đến phàn nàn của minh về công ty. Mạc Ninh đành phải tìm ba người đã tạm thời rời khỏi công ty. Chỉ liên lạc được với một người phụ nữ, thoạt nhìn tuổi còn trẻ. Mạc Ninh hẹn cô ta hơn bảy giờ, cô ta đến còn sớm hơn Mạc Ninh.
Cô ta tên Nhạc Dung. Ba năm trước đã vào Hà Nguyên làm việc, ngay từ đầu đã làm ở phòng thị trường, điều lệ ở phòng thị trường rất nghiêm khắc, công nhân viên tiến vào phải trả qua ba tháng làm việc tại cơ sở, cực khổ làm công tác bán hàng… sau ba tháng, theo biểu hiện mà quyết định sẽ thu nhận hay sẽ sa thải. Nhạc Dung năm đó tiến vào công ty chính là nhân viên xuất sắc nhất, vì vậy sau ba tháng, cô trực tiếp được nhận vào tổng bộ.
“Tôi vẫn cho là khi làm ở cơ sở rất cực khổ, thế nhưng khi tiến vào công ty mới biết cơ sờ chính là thiên đường. Công việc của chúng tôi mỗi tuần đều có thể khiến cho những người ở cơ sở thổ huyết”. Nhạc Dung nhíu mày lại, mắt đỏ lên, Mạc Ninh có chút không đành lòng tiếp tục hỏi chủ đề này.
“Chị Vương Lộ là tổ trưởng của chúng tôi, cũng là tự mình đi lên, đối với chúng tôi, tâm lý của cô ấy tốt hơn nhiều. Chị ấy rất hiền lành, trên đưa áp lực cho chúng tôi chị ấy cũng gánh vác trách nhiệm, tổ chúng tôi là tổ trực tiếp liên lạc với khách mua, mồi ngày đều không thể ngừng nói chuyện với người này người kia, đây cũng chỉ là một phần nhỏ công việc của chúng tôi, phần nhỏ này cũng đủ khiến chúng tôi phiền rồi… Chị Lộ mỗi lúc trời tối đều tăng ca đến hơn mười giờ…Bọn tôi đều không ngờ tới… chị ấy lại có thể nghĩ quẩn như thế…”. Nhạc Dung vừa nói nước mắt vừa rơi, Mạc Ninh biết điều chờ đợi tâm tình cô ấy tốt hơn. “Trình tự từ chức của mọi người hình như rất phức tạp?”.
“Công nhân viên bình thường đều ký hợp đồng ba năm, nếu vi phạm hợp đồng tiền phạt rất lớn. Để vào được phòng tiêu thụ đã rất vất vả, chưa từng nghĩ đến sẽ không tiếp tục làm nữa, lại thêm việc công ty Hà Nguyên là một công ty lớn, lúc ký kết, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ nghỉ việc”.
Mạc Ninh gật đầu, mi cũng nhăn lại sâu hơn. Kế tiếp lại biết được nhiều chuyện không may mà Vương Lộ gặp phải, càng biết nhiều càng hiểu rõ, Mạc Ninh cảm thấy bản thảo này nhất định phải đăng.
Sau khi phỏng vấn Nhạc Dung xong, Mạc Ninh tiễn cô về, đưa tay nhìn đồng hồ, đã tám giờ. Kéo chặt áo khoác quay lại nhà hàng, gọi một chút điểm tâm ngọt, một người nhàm chán vừa ăn điểm tâm vừa xem lại những điều vừa phỏng vấn Nhạc Dung.
Tám giờ rưỡi, cố Chuẩn gọi điện đến, mở miệng là giọng nói quen thuộc “Hôm nay tăng…”.
Mạc Ninh chặn lời anh.“Ngày nào không tăng ca anh hay gọi cho em”.
Có thể nghe được giọng của Mạc Ninh có chút khó chịu, Cố Chuẩn trầm mặc một lúc hỏi “Em đang ở đâu?”.
“Ăn cơm bên ngoài”. Mạc Ninh vô thức đưa chén đến bên môi, lúc này mới ý thức chén đã không còn nước, nhàm chán buông chén, tâm tình càng lúc càng tệ.
“Có hẹn?”.
“Một mình”.
Cố Chuẩn tiếp tục trầm mặc, Mạc Ninh nghe được bên kia có tiếng click chuột, nhắm mắt lại, cô khẽ nói.“Anh làm việc trước đi, em có thể tự chăm sóc mình”.
“Mai em có rảnh không?”. Cố Chuẩn ở đầu kia chậm rãi mở ra một website, di con chuột đến một bức hình, bờ môi chậm rãi cong lên.
“Buổi tối sao?”.
“Ừ”.
“Muốn hẹn em?”. Mạc Ninh đang trong tình trạng không thuốc nào chưa được bỗng nhiên lại thấy tốt hơn.
Khi Mạc Ninh về nhà tâm tình đã tốt hơn, mặc dù cố Chuẩn nói vì cuộc hẹn ngày mai mà đêm nay sẽ không về nhà, mặc dù Mạc Ninh cũng tự giận bản thân sao lại có thể lụy tình như thế, mặc dù giờ là cuối thu, thời tiết lạnh thấm vào người, tâm tình cô vẫn rất khá.
Buổi tối tắm rửa xong, kiểm tra thư một chút, sửa sang lại nội dung tư liệu về Nhạc Dung, cô an tâm bò lên giường, ở trên giường tìm kiếm hương vị của Cố Chuẩn, ngọt ngào thiếp đi. Đang say trong mộng đột nhiên bị tiếng điện thoại đánh thức.
Mở đèn bàn, Mạc Ninh nhấc điện thoại, còn chưa mở miệng trong điện thoại đã nhảy ra giọng nói vô cùng hương phấn “Bảo bối Ninh”.
Mạc Ninh ngu ngơ một hồi mới nhận ra người gọi đến là ai, cầm điện thoại lên nhìn nhìn, mười hai giờ lẻ ba phút, cô nhắm mắt lại, nặng nề nằm lại lên gối nói.“Sao thế mẹ?”.
Bên kia Mạc mẹ vẫn không ngừng “ha ha” cười nói.“Hôm nay là ngày mười tám tháng mười nha”.
Mạc Ninh “Vâng” một tiếng “Ngày gì đặc biệt sao?”.
“Đương nhiên. Ngày này hai mươi bốn năm trước, một đêm gió tuyết, mẹ… sinh ra con”.
Trong nháy mắt Mạc Ninh tinh lại. Mười tám tháng mười, chính là sinh nhật tròn hai mươi bốn của cô.
Sau đó, Mạc cha Mạc mẹ cùng gh