Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.

é vào điện thoại nói lời chúc phúc, hai người đều chúc Mạc Ninh sớm mang con rể quý về nhà, sau đó hai người vì tranh nhau nói mà xảy ra khắc khẩu.
Lúc Mạc Ninh cúp điện thoại, ữong lòng tràn ngập hạnh phúc. Trong điện thoại không ngừng nhảy lên những tin nhắn gửi đến, Có Tô Dã Nghi, có Chu Nhất Nặc, có những bạn học thời trung học, còn cỏ người tỏ tình với cô nữa…
Đều đã là trời đêm mùa thu, Mạc Ninh chưa kịp đọc kỹ từng tín, điện thoại lần nữa vang lên, là Cố Chuẩn.
“Có người cướp lần đầu của anh rồi”. Cố Chuẩn giả bộ ủy khuất hỏi “La ai?”.
Mạc Ninh cười khanh khách nói.“Là cha mẹ em”.
Cố Chuẩn nhanh chóng thay đổi ngữ khí.“Bác trai bác gái anh minh thần võ”.
“Đến khi gặp anh, anh sẽ gọi cha vợ mẹ vợ”.
“Chiếm tiện nghi”.
“Sinh nhật vui vẻ”. Cố Chuẩn đột nhiên trịnh trọng nói.
“Em rất vui”. Mạc Ninh cũng chăm chú trở lại, hai người trầm mặc một lúc. Mạc Ninh đột nhiên nghĩ đến lúc này cũng đã khuya, ân cần hỏi thăm,“Còn chưa xong sao?”.
Cố Chuẩn “Ừ” một tiếng “Nhanh thôi”.
“Không cần quá vất vả”. Nói xong cảm thấy những lời này đã nói quá nhiều, lại thêm một câu.“Em không cần một cơ thể không khỏe mạnh, lúc thì khó thở lúc lại đau chỗ này chỗ kia”.
“A? Dùng không tốt sao?”. Ngữ nghĩa của câu nói lộn xộn, mập mờ không rõ hỏi, giọng nói lại nhẹ nhàng vui vẻ.
“Ờ”.
“Buổi tối có thời gian làm kiểm tra nhé, Mạc tiểu thư”.
“Lưu manh”.
Cố Chuẩn thấp giọng cười, giống như rất hạnh phúc.
Nghe tiếng cười của anh, Mạc Ninh cảm thấy rất thành công, cô biết rõ vì sao anh bận rộn, cô cũng hoàn toàn hiểu được anh đang rất bận rộn, thể nhưng cô không độ lượng như thế, không thể mãi thông cảm với anh, vì thế cô không thể tránh khỏi nhiều khi anh bận rộn là buồn bực lo lắng, vậy nhưng anh lại có thể hiểu hết cảm giác của cô, biết tất cả và lập tức có thể trấn an cô, dùng phương thức khiến cô chỉ có thể tiếp nhận.
Anh như vậy làm cho cô muốn ngừng mà không thể ngừng.






Ngày hôm sau trước khi đi làm, vợ chồng Cố Khải Nguyên cũng gọi điện đến chúc mừng sinh nhật. Hoàng Kỳ Hoa oán giận nói.“Khó lắm mới đợi được sinh nhật con, gần đây lại không thấy đâu, vốn muốn kéo con về nhà ăn cơm, tên nhóc Cố Chuẩn kia lại nói hôm nay chúng ta không cần làm phiền con, không có cách nào khác, sinh ra đứa con như thế, chúng ta chỉ biết nhượng bộ thôi à”.
Mạc Ninh ở đầu này điện thoại cười “ha ha” nói “Cuối tuần chúng cháu sẽ qua”.
Hoàng Kỳ Hoa lúc này mới vui vẻ hơn.“Quyết định vậy đi”.
Cúp điện thoại, Mạc Ninh nhìn ánh mặt trời cuối thu, trong lòng cô cùng hạnh phúc.
Buổi sáng nhận được quà sinh nhật của đồng nghiệp, cầm bó hoa tiến vào phòng lại nhận được rất nhiều lời chúc, tới tận trưa tâm tình vẫn rất tốt, thật nhanh đến giờ nghỉ trưa, chủ nghiệm kéo cô vào trong phòng, bày ra nụ cười kinh doanh nói.“Sinh nhật vui vẻ”.
Rời khỏi phòng chủ nhiệm, Mạc Ninh vẫn không ngừng nghiên cứu tấm thiệp.
Sự nghiên cứu này kéo dài đến tận xế chiều, khi cô đến buổi họp báo, được người ta xếp chỗ cho, cô yên tĩnh đợi cuộc họp báo bắt đầu.
Năm giờ chiều, buổi họp báo chính thức bắt đầu, những thành viên ban chấp hành Thần Thị đều tham gia họp báo, người đầu tiên họ Trình, là một người đàn ông trung niên, rất có khí chất. Ông ta dùng một giọng điệu có phần đàm tiếu đem sự cố lúc trước của “Magic tea” áp đảo, sau đó dùng một tư thái sặc mùi giới thiệu về sản phẩm mùa đông của Thần Thị.
Trà sữa Morning.
Thẳng thắn mà nói, Mạc Ninh cơ hồ đứng sững tại chỗ, vì sao sản phẩm này lại có tên như thế. Cô không ngừng sững sờ, thậm chí kể cả khi những người ở hội trường tản mát dần đi cô cũng không biết. Đến khi cô suy nghĩ xong mới từ từ đứng dậy, an phận rời đi.
Vừa ra hội trường, cô vội gọi điện cho Cố Chuẩn.
Đầu kia Cố Chuẩn thu hồi tầm mắt đang nhìn lên TV, nhấc máy, khóe miệng không tự giác cong lên “Alô?”.
“Là anh làm?”.
Cố Chuẩn cố kéo dài giọng.“Chuyện gì?”.
“Morning? Trà sữa?”. Mạc Ninh nện giày cao gót trên nền gạch hội trường, cô cũng không quan tâm tiếng động này ảnh hưởng đến người khác, chỉ muốn bước mạnh hơn một chút, nhanh hơn một chút.
“Nếu anh nói không phải, em tin không?”.
“Quỷ mới tin”. Mạc Ninh ném qua một câu, không rõ vui hay giận. Chính cô cũng không biết tâm tình của cô lúc này thế nào, dù sao cô hiện tại muốn làm nhất là, đối mặt với anh hỏi anh vấn đề này, sau đó hôn anh, lao vào anh.
Ở đầu kia Cố Chuẩn hình như rất vui.
Mạc Ninh đã đi ra khách sạn, ngăn một chiếc taxi lại, trước khi lái xe hỏi cô, cô hỏi người trong điện thoại trước.“Tan làm chưa?”.
“Cũng không khác là mấy”.
Sau đó Mạc Ninh nói với tài xế.“Bác bài, tòa nhà Vincent”.
Mười lăm phút sau Mạc Ninh đã xuất hiện ở tầng mười tám của toà nhà Vincent. Lễ tân vừa thấy Mạc Ninh liền đứng dậy cúi chào.“Mạc tiểu thư”.
Mạc Ninh gật đầu, đi thẳng về phía văn phòng Cố Chuẩn, gõ cửa, người bên trong nói.“Mời vào”. Sau đó, cô đẩy cửa vào, ổn định lại hơi thở, nhanh chóng đóng cửa lại, cô ném túi xách lên