XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1162 lượt.

em” được cường điệu lên, Mạc Ninh rầu rĩ dựa đầu vào cửa xe, nhìn ra bên ngoài cửa kính.
Sắc mặt Cố Chuẩn càng kém hơn “Công ty Hà Nguyên không đơn giản như em tưởng tượng đâu”.
“Vậy anh nói cho em biết, họ không đơn giản ở chỗ nào, em phải chú ý gì nào?”.
“Cụ thể anh không thể nói với em, chuyện này cũng không phải quan trọng”.
Mạc Ninh càng thêm khó chịu, khẩu khí cũng có phần ác ý hơn.“Vậy anh cũng đừng hỏi đến chuyện của em”.
Cố Chuẩn trầm tĩnh trong chốc lát, lại mở miệng, ngữ khí đã dịu dàng hơn.“Bối cảnh công ty này vô cùng phức tạp, anh không hi vọng em mạo hiểm”.
“Nếu như vấn đề của công ty đó đáng để em mạo hiểm, như thế em lại càng không thể buông tha”. Mạc Ninh kiên định nói, chuyện liên quan đến mạng người, cô không thể làm trái với lương tâm mình.
“Không phải như em nghĩ”. Cố Chuẩn nói.“Em không cần phải quá cố chấp”.
“Em cố chấp ư?”. Ngữ khí của Mạc Ninh nặng thêm “Là anh bao che gì đó không dám nói cho em, càng lấy ý nghĩ của anh áp đặt cho em, anh nói em quá cố chấp? Đây vốn là công việc của em, xin hãy tôn trọng em. Nếu như muốn cản em, vậy hãy cho em một lý do đáng tin thuyết phục, nếu không có, xin đừng rảnh rỗi quá mà quản việc không đâu…”.
“Két…”. Một tiếng phanh chói tai, chữ còn thiếu bị nhốt luôn trong miệng Mạc Ninh, biểu hiện của Cố Chuẩn bị ánh đèn ven đường che khuất, Mạc Ninh chỉ trông thấy hai tay anh đang nắm chặt tay lái.
Cô lựa chọn làm như không thấy.






Im lặng thật lâu, Cố Chuẩn một lần nữa khởi động xe.
Đường phía trước rõ ràng, nỗi lòng Cố Chuẩn cũng dần dần hiểu rõ. Mạc Ninh tuyệt đối không phải cô gái trong khi cãi nhau vẫn có thể vui vẻ, cô biết rõ nói điều gì có thể làm anh tổn thương, lời nói chính là vũ khí của cô, cô sử dụng vũ khí của mình cũng rất giỏi.
Cuộc sống nhàm chán quá lâu, Cố Chuẩn học được cách khắc chế nhược điểm của bản thân. Anh đem những nhược điểm của mình dấu đến nơi bản thân cũng không biết là nơi nào, điều khiến anh không ngờ tới là, sau khi Mạc Ninh xuất hiện, nhược điểm của anh càng lúc càng nhiều thêm.
Hiện tại mới hiểu được, không phải nhược điểm nhiều lên, chẳng qua anh để ý nhiều hơn thôi.
Anh biết rõ nhiệt độ ngoài xe rất thấp, nhưng vẫn không nhịn được mở hé một chút cửa sổ xe, những làn gió như những lưỡi dao nhọn thổi đến, chậm rãi, nỗi lòng cũng an tĩnh hơn, ngữ khí của anh đã có phần dịu đi.“Như vậy, dù có chuyện gì em cũng vẫn quyết tâm điều tra chuyện của công ty Hà Nguyên?”.
Cố Chuẩn quả thật đang cố chịu đựng, anh hiểu rõ, thái độ trầm mặc lạnh lùng lúc này là tốt nhất, bởi vì trước khi Mạc Ninh hoàn toàn tin tưởng anh, cô có thể không biết nặng nhẹ nói ra những lời sắc nhọn, đâm anh bị thương.
Mấu chốt chính là, cô căn bản không biết mình sai ở chỗ nào.
Anh không quan tâm cô không nhận ý tốt của anh, điều anh để ý chính là câu.“Xen vào việc của người khác”. Của cô.
Một lần cuối cố cưỡng chế cảm xúc trong lòng, Cố Chuẩn cởi áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi, chân dài sải bước đi vào thư phòng, ở cửa, anh nhẫn tâm, đưa lưng về phía Mạc Ninh nói “Trà sữa mới tung ra thị trường, buổi tối anh còn có chút bận rộn”. Sau đó vào phòng đóng cửa.
Giọng nói và cơ thể anh biến mất trước mặt Mạc Ninh, cô sững sờ ôm quà tặng trong tay, đột nhiên có cảm giác sinh nhật lần này… rất không ý nghĩa.
Chiến tranh lạnh suốt ngày thứ sáu.
Nói thật ra, nói cả ngày cũng không tính là chiến tranh lạnh, bởi vì bọn họ căn bản không gặp nhau.
Mạc Ninh đã hứa với chủ nhiệm sẽ đưa bản thảo, lại dùng cả ngày để chạy bản thảo, ghi chép về công ty Hà Nguyên, sau khi tu sửa ngược xuôi cuối cùng cũng thoả mãn, đứng dậy cầm bản thảo đến phòng chủ nhiệm.
Trước cửa văn phòng gõ cửa một lúc, bên trong không có bất kỳ phản ứng nào, hỏi đồng nghiệp gần đó mới biết hôm nay chủ nhiệm không đi làm, gọi điện thoại, trình bày một chút về bản thảo của mình, chủ nhiệm cảm thấy được vì thế cô trực tiếp mang cho phòng biên tập. Đã giải quyết xong một mối nợ, lúc này Mạc Ninh mới có tâm trí suy nghĩ về tình trạng của mình và Cố Chuẩn.
Sáng sớm thứ bảy, Mạc Ninh cuối cùng cũng tìm được một lý do, đi đến trước cửa phòng làm việc của Cố Chuẩn gõ cửa.
Cửa không khóa, cô đi vào, Cố Chuẩn đang nằm trên giường lớn ở thư phòng, trên người đắp một chiếc chăn màu xanh biển, anh nằm nghiêng, bộ dạng đang ngủ rất sâu. Mạc Ninh không đành lòng quấy rầy anh, nhưng nhịn không được vẫn đến gần anh, chậm rãi, cứ như thế đứng nhìn anh ngủ.
Anh hình như rất mệt mỏi, lông mày có vết nhăn lại, Mạc Ninh không tự giác đưa tay chạm lên.
Anh không tỉnh, cô vẫn đưa tay di di, cô cảm giác nếu như làm thế dấu vết sẽ mờ đi và biến mất vậy. Tóc của anh cũng đã dài ra, rủ xuống, càng khiến bộ đồ ngủ đặc biệt hợp, lại khiến Mạc Ninh nảy ra ý định muốn ôm ấp. Cô lặng lẽ ngồi xuống giường Cố Chuẩn, nghĩ chắc anh đã ngủ rất muộn, bằng không sẽ không ngủ sâu như thế. Có thể là bởi vì anh không hề biết nên cô mới có thể không kiêng nể gì nhìn anh.
Anh mặc một chiếc áo T S