Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1157 lượt.
sô pha, đi nhanh đến bàn làm việc của ai kia.
Người nọ đang ngồi trên ghế, cười nhẹ nhàng nhìn cô.
Mạc Ninh chống hai tay lên bàn làm việc, cười có chút giảo hoạt nói.“Nói cho em biết sự thật không được sao?”.
Mặt Cố Chuẩn không đổi sắc.“Sinh nhật vui vẻ”.
“Thần Thị là của anh?”.
Cố Chuẩn lắc đầu.“Chuyện này không thể nói”.
Mạc Ninh thu tay lại đứng thẳng người.“Không nói cho em em cũng thừa biết”. Men theo dọc biên bàn công tác, một tay lướt qua cạnh bàn, chân bước dần về phía Cố Chuẩn, Cố Chuẩn có chút vui thích dò xét cô.
Mạc Ninh đi đến trước mặt anh, đưa tay ôm cổ anh, đưa mình đến sát mặt anh, cẩn thận nhìn sâu vào đôi mắt đen như ngọc của anh, cô híp mắt, dò xét anh, cuối cùng quyết định, nhắm mắt hôn anh. Một hồi kịch liệt trôi qua, Mạc Ninh hổn hển nói.“Anh đúng là người đàn ông khó chịu. Thật đáng ghét”. Sau đó thu lại cánh tay đang ôm cổ anh, muốn tạo khoảng cách với anh.
Cố Chuẩn chặn tay cô đang để trên cổ mình lại, dùng sức kéo, cô ngã vào ngực anh. Kéo tay của cô dời xuống lưng, lại dùng một chút lực kéo cô ngồi lên đùi anh. Hai người trong mắt đều rực lửa, Cố Chuẩn cười nói.“Một phần quà sinh nhật đổi lấy đãi ngộ như thế, đúng là có lãi”.
Kéo đầu của cô xuống, hung hăng hôn lên.
Mạc Ninh lúc này mới ý thức được mình lỗ nặng, nhưng vẫn không quên lo lắng.“Cửa, cửa còn chưa đóng…”.
Cố Chuẩn cười vui vẻ, đem đầu cô đặt trên lồng ngực anh, nhấn nút điện đàm liên lạc bên ngoài.
“Cố tổng, có chuyện gì sao?”. Có tiếng của thư ký Phạm.
Trống ngực Mạc Ninh đập không ngừng, nghe thấy Cố Chuẩn nói.“Trong một giờ không được cho bất kỳ ai bước vào bàn làm việc của tôi”.
Phạm thư ký trả lời rất nhanh.“Được”.
“Tút”, một tiếng, cuộc trò chuyện kết thúc. Cố Chuẩn lần nữa nâng đầu cô dậy, nhìn đôi mắt sáng trong của cô, mặt đỏ bừng, trong lòng càng thêm khô nóng, đưa tay nhẹ nhàng tháo cúc áo sơ mi, dưới ánh mắt hờn dỗi của Mạc Ninh anh lần nữa hôn xuống.
Nụ hôn này dần dần tràn xuống dưới. Trong lòng Mạc Ninh vốn có một chút nặng nề, lại bị Cố Chuẩn từ từ cuốn đi hết, biết rõ văn phòng giờ đã an toàn, cô cũng bỏ mặc Cố Chuẩn, cứ như thế tùy ý để mình và anh tiếp tục làm loạn.
Thời gian không chỉ một giờ.
Cả người xụi lơ bước ra khỏi phòng tắm, Mạc Ninh còn oán hận nhìn người đàn ông không biết kìm chế kia, vừa rồi trong phòng tắm cô bị anh lăn qua lăn lại thiếu chút nữa gáy đập xuống đất, thế mà tinh thần của anh lúc này lại phơi phới tươi tỉnh, bộ dạng đắc chí vừa lòng a. Mặt khác, Mạc Ninh lại cảm thấy trình độ can đảm của mình đã tăng lên vài bậc, lúc trước khi thử làm trắc nghiệm về dục vọng của Tô Dã Nghi, Mạc Ninh thuộc loại.“Không lên tiếng thì thôi, chỉ cần lên tiếng ai cũng phải hoảng sợ”. Cô khi đó còn không tin, giờ thực tế chứng minh, hai mươi bốn tuổi cô đã đang khảo nghiệm cuộc sống dục vọng muôn đời bát hoang.
Từ khi hẹn hò cùng Cố Chuẩn đến giờ, kết quả kiểm tra dần dần xuất hiện, hơn nữa càng ngày càng được chứng thực.
Mạc Ninh cô tuyệt đối không phải con người rụt rè.
Sau khi xử lý “hiện trường” thật tốt, Cố Chuẩn tốt bụng đề nghị.“Đi ăn cơm?”.
Mạc Ninh trừng mắt nhìn anh.“Đi không nổi”.
Cố Chuẩn nhướn mày nhìn cô.“Ý em là muốn anh bế em?”.
Mạc Ninh cả giận nói.“Anh là đồ lưu manh”.
Cuối cùng Mạc Ninh tuy đi bằng hai chân nhưng cũng không khác bị Cố Chuẩn ôm là mấy. Rất nhanh đi đến bãi đỗ xe, Mạc Ninh nhận được điện thoại của Lý Hàm. Nghi hoặc nhận điện, bên kia có tiếng đứt quãng của Lý Hàm, cô hỏi.“Sao thế?:”
“Chị Mạc Ninh, em.. em… em bị iu hiếp”.
“Cái gì?”. Giọng Mạc Ninh có phần lớn hơn làm Cố Chuẩn vừa mở cửa xe không nhịn được quay đầu nhìn cô một cái.
Mạc Ninh ngồi vào xe, giọng nói hoà hoãn hơn.“Em từ từ nói, sao vậy?”.
Cố Chuẩn đóng cửa xe, lên xe ngồi, nghiêng người giúp cô cài dây an toàn. Khởi động xe, đạp ga, xe từ gara chạy ra ngoài.
Lý Hàm nói như sắp khóc.“Chiều hôm nay em về nhà, nhận được một cuộc điện thoại của một số lạ, giọng của hắn rất kỳ quái, nói cho em biết không được phép can dự vào chuyện của công ty Hà Nguyên nữa, nếu không sẽ xử đẹp em”.
Trong lòng Mạc Ninh thoáng sợ hãi, cố tỉnh táo nói.“Số nào gọi đến?”.
“Người ta dấu số ạ”.
“Báo cảnh sát chưa?”.
“Chưa ạ, hắn nói nếu em báo cảnh sát…”.
“Em đừng sợ. Vấn đề này rất có thể dò công ty Hà Nguyên làm, vì an toàn, lần phỏng vấn này em đừng can dự…”. Mạc Ninh nhẹ giọng an ủi, không phát hiện sau khi Cố Chuẩn nghe đến bốn chữ “công ty Hà Nguyên” sắc mặt đột nhiên nghiêm trọng.
Sau khi trấn an Lý Hàm, Mạc Ninh thở dài, vừa muốn mở miệng tìm kiếm sự an ủi giọng lạnh băng của Cố Chuẩn đã truyền đến.“Chuyện về công ty Hà Nguyên em vẫn đang điều tra sao?”.
Mạc Ninh vì ngữ khí đột nhiên lạnh lùng của anh mà khó hiểu, nhưng vẫn cẩn thận trả lời “Gần đây em đang viết bài”.
“Anh chưa nói với em, công ty này tốt nhất em không nên dây vào sao?”.
Đó là một câu trách cứ mang theo ý nghi vấn, Mạc Ninh nghe rất không thoải mái, nói thẳng “Anh đã nói, nhưng mà… chuyện này là công việc của em”. Bốn chữ “công việc của