Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.

a nói: “Cô trước hết đi ra ngoài, khi tổng biên đến lại bàn bạc cụ thể tiếp”.
Mạc Ninh không nói gì, ngây ngốc đứng dậy rời đi.
Trước cửa văn phòng chủ nhiêm vây quanh rất nhiều người, đều là bộ dáng bát quái cộng với tò mò. Mạc Ninh nhìn mặt lần lượt từng người một đứng xem, liếc mắt một cái liền nhìn thấu nội tâm bọn họ, tất cả đều là mang tâm tý vô cảm “Việc không liên quan đến mình”, cô cảm thấy chính mình thật bi ai.
Không có một ai tới hỏi cô “Có làm sao không?”, “Xảy ra chuyện gì?”, không chỉ không có, cô còn phát hiện ra trong đám người hiếu kỳ có một người ôm cánh tay, mở nụ cười kỳ quái nhìn cô, Phó Tịch Nhan. Mạc Ninh đứng tại chỗ nhìn nhìn cô ta, đột nhiên hiểu được một việc.
Nhân duyên của cô hóa ra lại kém như vậy, là quá tự phụ quá bảo thủ sao?
Cười khổ, cô không hề đứng lại, ưỡn ngực, nhấc chân xoải bước trở về bàn làm việc của mình. Xem như không có việc gì như người khác mở trang web, xem xét báo chí ngày hôm nay, cô nghĩ đến Lí Hàm. Ðầu tiên là cả kinh, sau lại nghĩ ra, cô đã cho Lí Hàm về nhà nghỉ ngõi, bản thảo này cũng không có tên của cô ấy trên đó, mặc dù gặp nạn, hẳn là cũng sẽ không liên lụy đến cô ấy.
Mặc dù không có ôm hy vọng vào Nhạc Dung, Mạc Ninh vẫn là nhịn không được điện thoại, cũng không bất ngờ khi nghe thấy trên điện thoại: “Thực xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy”.
Sự thật quá rõ ràng, cô không phải bị người ta hãm hại mà chính là công ty Hà Nguyên sức mạnh quá cường đại, bài viết của cô căn bản lay không đổ được nó.
Kỳ thật đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng lúc thực sự tuyệt vọng, Mạc Ninh vẫn là nhịn không được muốn khóc.
Cô vẫn luôn tự hào về công việc của mình – nếu sự nghiệp làm nên chỉ bằng mấy bài trang nhất sắc bén thì cũng chỉ như hoa trong gương, trăng trong nước, thật cũng không thể giữ lại được gì, ngược lại cô nhận được một kinh nghiệm tàn khốc để đời, trèo càng cao, té càng đau.
Ngay bây giờ, cô vô cùng vô cùng nhớ Cố Chuẩn, vô cùng vô cùng muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng là, do dự thật lâu, cô cuối cùng lại không bấm cú điện thoại kia, bởi vì cô không biết chính mình phải dùng loại ngữ khí, loại tâm tình nào để nói hết thảy mọi việc với anh.
Anh ấy sẽ nghe sao? Thật buồn cười, lúc trước là cô thanh cao nói như vậy, muốn hai người không can thiệp vào công việc của nhau. Giờ anh sẽ an ủi cô sao? Nếu như đổi lại là cô, sau khi tận tình khuyên bảo, anh không những không cảm kích còn phát cáu lên với cô, Mạc Ninh khẳng định bản thân sẽ không thể nào tiếp tục an ủi hay nịnh nọt gì nữa.
Cố Chuẩn giống cô, chính điều đó làm cô không đủ dũng khí gọi cuộc điện thoại kia.
Hơn bảy giờ tối Lí tổng biên đến tòa soạn báo, từ ban biên tập chủ nhiệm, cho tới bộ phận chụp ảnh phóng viên, đều bị giữ lại họp. Trước khi tổng biên đến, có người còn buông lời mặn ngọt thỉnh thoảng phun vài câu câu oán hận, tổng biên vừa hiện thân, tất cả mọi người im bặt, cả đám người bị giam trong phòng bắt đầu cuộc họp. Mạc Ninh tức thì bị tổng biên bắt ngồi bên cạnh vị trí chủ tọa, tiếp theo cuộc họp phê bình đã hơn hai giờ vẫn tiếp tục kéo dài đến tận khuya.
Cuộc họp này Mạc Ninh xem như đã hiểu được, Công ty Hà Nguyên phản ứng rất nhanh, tin vừa mới đưa ra trong vòng một ngày, đối phương không chỉ tố cáo lên Bộ Tuyên truyền, nên cho công ty cố vấn pháp luật chuyển thông báo đến tòa soạn báo, trong vòng ba ngày sẽ chính thức đến tòa án tố tụng. Người chịu trách nhiệm với sự cố này đầu tiên là phóng viên, tiếp đó là trách nhiệm của ban biên tập, chủ nhiêm… Liên lụy thật nhiều.
Đã không còn ai để ý tin tức của Mạc Ninh đưa ra có phải chính xác hay không, dù sao công ty Hà Nguyên đã tìm ra chứng cớ chứng minh bọn họ trong sạch. Chủ nhiệm thậm chí tại chỗ đưa ra một tin tức vừa mới được đưa ra, thay mặt công ty Hà Nguyên tổng giám đốc công ty trên màn ảnh TV đã nói: “Tôi mong chờ vụ kiện tụng lần này, vụ kiện lần này là tin tưởng chiến thắng là trăm phần trăm”.
Sau khi tan họp, Lý tổng biên giữ Mạc Ninh lại, ngay tại phòng họp vắng lặng tĩnh mịch nói với cô: “Cô vẫn là chuẩn bị tâm lý thật tốt đi, lần này… Tôi cũng bảo vệ không được cô”.
Mạc Ninh rời khỏi tòa soạn báo mới phát hiện di động hết pin, tâm tình rơi xuống tận đáy cốc, gió thổi lạnh thấu xương, toàn thân cô lạnh phát run, vì chống lạnh, cô cầm cổ áo kéo thật cao, nhưng mà cho dù lạnh như vậy cô vẫn không muốn ngồi xe. Theo gió lạnh thổi có thể làm cho chính mình suy nghĩ rõ ràng, cô tính cứ như vậy đi thẳng về nhà. Trên đường không bóng người, chỉ có tiếng đôi dày của cô gõ trên mặt đường lối đi bộ phát ra tiếng vang rầu rĩ, Mạc Ninh bị tiếng vang có quy luật này nghĩ đến, nghĩ kết quả tệ nhất cho chính mình đại khái là…
Cô thật sự không dám nghĩ tới.
Lúc đi đến một ngã tư đường, có một chiếc xe dừng bên cạnh cô, Mạc Ninh không phát hiện ra, đợi cho đèn đường chuyển lại đi về phía trước, chiếc xe kia thong thả đi theo, ở một chỗ có thể dừng xe, chủ nhân chiếc xe nhấn còi. Mạc Ninh lúc này mới phát hiện chiếc xe kia, chính là, nhìn qua cửa kính xe phát hiện


XtGem Forum catalog