Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1145 lượt.
Mạc Ninh liền vô cùng tự trách, cảm thấy chính mình rốt cuộc còn không mặt mũi nhìn anh. Cô thậm chí biết rằng bản thân mình sớm hay muộn có một ngày sẽ bị kiêu ngạo của chính mình hại chết, nhưng vẫn ngoan cố không từ bỏ, cảm thấy phải đợi một cái cơ hội nước chảy thành sông, phải đợi chính mình hết thảy phải bình tĩnh lại đã…
Ba ngày sau đó dành thời gian đi chơi khắp thành phố G, mua sắm hết mấy vạn đồng, lại không chút nào tiết chế ăn thật nhiều đồ hải sản, hơn nửa buổi tối một mình thuê một gian hát, hát suốt đêm hát đến khàn cả giọng…
Những cách phát tiết mà Chu Nhất Nặc đề cử cô đều dùng hết, đến ngày thứ tư, cô nằm trên giường khách sạn, rốt cuộc không thể động đậy.
Thật sự quá mệt mỏi, nhưng mà cũng xác thực là một phương thức trợ giúp đi vào giấc ngủ rất tốt.
Nhưng mà vẫn nhớ tới Cố Chuẩn đến phát điên, ngay cả trong giấc mộng không dễ đến đều là bóng dáng của anh, anh tại anh mặt trời sáng lạn mỉm cười với cô, tay anh vươn tới mặt cô, nhẹ nhàng ôn nhu vuốt ve, anh nói với cô: “Đừng sợ, có anh ở đây”. Nụ hôn của anh trí mạng dụ hoặc, cái ôm của anh trói buộc gắt gao… Cô nằm trong ngực anh cảm thấy hết thảy bão tố đều có thể hóa thành làn gió nhẹ…
Rõ ràng là mộng đẹp, tỉnh lại không có Cố Chuẩn bên cạnh, phòng khách sạn tối đen, yên tĩnh, chỉ có tiếng chạy của máy sưởi, có thể cảm giác được tất cả sự phát sinh xung quanh mình là thực, làm cho Mạc Ninh cảm thấy giấc mộng kia kỳ thực là ác mộng. Mắt mê mang nhìn phương hướng cửa sổ, trong lòng cô kịch liệt đau đớn.
Anh sẽ tìm cô sao? Mạc Ninh tim đập như sấm, nửa đêm, cô run run mở di động cũ, nghĩ đến sẽ nhảy ra vô số thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, làm cô thất vọng đến tuyệt vọng là, ba ngày qua, Cố Chuẩn không có một cuộc điện thoại, cũng không có một cái tin nhắn nào của anh.
Gần đây Cố Chuẩn càng lúc càng xã giao nhiều han. Bình thường ở Vincent anh cũng không hay tham gia những sự kiện kiểu này, nhưng khi Thần Thị vừa khởi bước, mặc dù đã có Trình Phương thay anh điều hành nhiều chuyện, nhưng những chuyện quan trọng vẫn phải chinh anh tự mình tham gia.
Lần tụ hội này là hợp tác cùng với Tạ Linh, trên bàn rượu tình ý của cô với anh quá rõ ràng, anh lại một mực lạnh lùng, cô cũng vẫn cúi người đuổi theo, Cố Chuẩn không cách nào chì đành lơ đi cho qua loa. Như đuổi bất kỳ vị khách khó đối phó nào đó.
Cố Chuẩn rất ghét quy củ trên bàn rượu, chán ghét là chán ghét, anh vẫn phải nhận ruợu khi người khác mời và lịch sự đáp lễ, cũng may anh là người tửu lượng tốt, ngoại trừ uống rượu không nói thêm gì nữa. Vì thế mọi chuyện cũng từ từ lắng xuống, chuyện Cố Chuẩn làm nhiều nhất chính là uống rượu.
Lái xe đua anh về nhà.
Tại bãi đỗ xe trước cửa khách sạn, Cố Chuẩn lên xe trước, anh uống rượu rất được, nhưng phản ứng khi say rượu lại rất mạnh. Vì thế lên xe bắt đầu nhắm mắt nghi ngơi. Xe từ từ khởi động, xa hoa trụy lạc biến mất khỏi tầm mắt, trong đầu Cố Chuẩn bắt đầu hiện lên hình ảnh một người, bóng dáng dần dần tới gần, hiện rõ khuôn mặt, khuôn mặt đầy quật cường nhìn anh, lạnh lùng nói “Chuyện của em không cần anh quan tâm”.
Không tìm được chìa khóa của anh, lại tìm thấy một chiếc điện thoại, cầm điện thoại lên, Tạ Linh liếc qua, nhìn thấy nội dung làm cô không tự giác mím môi, ngón trỏ khẽ ấn, điện thoại được kết nối, ở thời điểm mấu chốt cô đưa điện thoại đến tay Cố Chuẩn, đồng thời nói.“Điện thoại của anh”.
Tức giận của Cố Chuẩn bị cuộc điện thoại này cắt đứt, nhận lấy từ tay Tạ Linh, trên màn hình hiện lên dòng chữ “Đang kết nối với Morning”. Sau một k hắc này, lòng anh chợt nảy lên, đưa điện thoại đến bên tai, anh cố gắng kìm chế giọng của mình.
Mạc Ninh rất muốn nói lớn một chút, thế nhưng thật sự giọng của cô lại rất nhỏ.“Anh… anh về đến nhà rồi sao?”. Cô rõ ràng đang đứng trước cửa nhà anh, cô biết rõ anh chưa về, cô biết rõ muốn gọi cho anh cả mười lần, nhưng… mở miệng ra lại nghĩ một đằng nói một nẻo.
Cô cũng hiểu chính mình vì sao mình lại vì nghe giọng nữ truyền qua lại cảm thấy không thoải mái.
“Sắp rồi”.Cố Chuẩn nói, sau đó anh không nói gì nữa, anh đưa điện thoại lên, đứng bất động tại chỗ, như đợi cô nói tiếp.
Gió đêm mang theo chút mát mẻ, tâm tình Cố Chuẩn lại vì chờ mong mà cảm thấy ấm áp, sau đó anh nghe thấy cô nói “Không có gì đặc biệt, em chỉ là muốn chúc anh ngủ ngon”.
Cảm giác thoải mái phút chốc xâm nhập đáy lòng anh.
Anh cũng nói “Ngủ ngon”.
“Tạm biệt”.
Cố Chuẩn không nói tạm biệt với cô, bởi vì anh trực tiếp cúp điện thoại.
Tạ Linh nhíu mày nhìn anh, hơi thở của cổ Chuẩn chưa bình phục, mùi rượu thoang thoảng, đầu anh như muốn nổ tung. Mắt thấy Tạ Linh đến gần, anh không chút khách khí nói.“Cho cô ba giây, nếu như cô không tự đi xe tôi trở về, vậy chỉ còn một cách, cô tự mình gọi xe về”.
Tạ Linh nhất thời không hiểu ý của anh, chi nghe thấy anh đếm “Một, hai ba”.
“Chậm đã”. Tạ Linh đưa tay muốn ngăn lại, sợ bản thân mất đi cơ hội gì đó.
Cổ Chuẩn lạnh lùng nói “Cô đã không còn c