Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1159 lượt.
bàn công tác đem sắp xếp lại, bộ dáng thật bình tĩnh – ít nhất ở trong mắt người khác là như vậy.
Giữa trưa hôm nay, Lí Hàm đến, cô ấy thật sự quan tâm Mạc Ninh, lôi kéo tay của cô một bên khóc như mưa, một mực nói tất cả đều là do cô ấy, đều là chính mình kiên trì muốn xen vào sự việc gây rắc rối lần này, nên thật có lỗi. Mạc Ninh nhìn cô ấy, cảm thấy nhân phẩm của mình ít nhất không quá kém cỏi, ít nhất còn có một thực tập sinh quan tâm đến cô.
Thật tốt an ủi cô ấy một phen, Mạc Ninh đơn giản thu thập lặt vặt, trước ánh nhìn soi mói của đám nam nữ ở văn phòng rời khỏi tòa soạn báo. Đi tới trước cửa lớn văn phòng, cô nghe thấy Phó Tịch Nhan không nhẹ không nặng nói một câu: “Xứng đáng”.
Vốn tính như vậy an phận đi ra, nghe thấy thế, Mạc Ninh đột nhiên muốn vì chính mình tìm nơi phát tiết những uất ức mấy ngày vừa qua, vì thế, cô bước dừng lại, lui trở lại trước mặt Phó Tịch Nhan, đối phương đang dùng một cái ánh mắt châm chọc nhìn cô. Mạc Ninh cười cười, nụ cười kia rất lạnh, nhưng cũng thật xinh đẹp: “Biết mười giờ tối ngày hôm qua Trương Kiệt Chí đang làm cái gì không?”.
Vẻ mặt Phó Tịch Nhan lập tức đóng băng, cảnh giác nhìn Mạc Ninh.
Mạc Ninh cười đến càng thêm rạng rỡ: “Hắn lái chiếc xe thường chở cô, đi theo sau tôi, tôi đi một bước, hắn tiến thêm một bước, theo thật lâu”.
Phó Tịch Nhan tức tối: “Cô nói hươu nói vượn!”.
Mạc Ninh không để ý tới tức tối của cô ta, lại ném một câu: “Trước kia tôi bội phục cô, bởi vì khi đó cô còn thực kiêu ngạo, kiên quyết không cần đồ của người khác không thèm, hiện tại…”. Cố ý dừng lại chỗ này, Mạc Ninh ngược lại còn nói, “Hiện tại, cô thế nhưng lại yêu thích đồ mà người khác không thèm, thật đúng là làm cho tôi được rửa mắt, chỉ trích hoặc khinh thường tôi, cô không có tư cách, bởi vì Mạc Ninh tôi cũng không thiếu của cô cái gì”.
Nói xong lời này, Mạc Ninh không chút nào yếu thế liếc mắt một cái nhìn Phó Tịch Nhan, xoay người tiêu sái rời đi.
Cho dù cô về sau thảm hại, chật vật không chịu nổi, ít nhất thời điểm cô rời đi… còn giữ được phần ngạo khí. Đây là sự kiêu ngạo của cô – không có cách nào che che giấu được cũng không có cách nào kiềm chế được sự kiêu ngạo đó.
Sau khi về nhà, Mạc Ninh vẫn là nạp đầy pin di động. Quả nhiên, có bốn mươi cuộc gọi nhỡ, có hơn ba mươi cái là đến từ Cố Chuẩn. Trong lòng cô tràn đầy cảm xúc, nhìn đến những cuộc gọi nhỡ hiện trên màn hình, ngón cái vừa động, điện thoại của cô đã gọi qua. Nhưng là, còn chưa thông cuộc gọi, Mạc Ninh liền dập máy, lại nhanh chóng tắt máy, như là sợ trễ một giây sẽ xuất hiện cái rủi ro gì.
Buổi sáng thứ tư, tranh thủ trước khi Cố Chuẩn trở về, Mạc Ninh chuyển khỏi nhà Cố Chuẩn, một mình rời nhà cũng không dễ tìm được khách sạn.
Mua một cái di động mới, đổi cả số mới, số và di động cũ vẫn giữ lại, nhưng mà không dám mở máy.
Liên hệ tòa soạn báo là dùng di động mới, tổng biên ở trên điện thoại nói cho cô biết, công ty Hà Nguyên không biết bởi vì lý do gì thu hồi tố tụng, nhưng trở ngại là áp lực của Bộ Tuyên truyền, kết quả xử lỳ của tòa soạn báo đối Mạc Ninh vẫn là tương đối tàn khốc, trực tiếp khai trừ, nhưng mà, tất cả cùng “Vụ việc Hà Nguyên” có liên quan còn có phóng viên biên tập, nhưng chỉ có mỗi mình cô bị khai trừ.
Lí tổng biên trên điện thoại tò mò hỏi: “Mạc Ninh, cô nói thực đi, cô gần đây có đắc tội với ai không?”.
Mạc Ninh trong lòng kỳ thật đã có đáp án, trên miệng vẫn hỏi: “Làm sao?”.
Lí tổng biên thở dài: “Truyền thông ở thành phố G cô không có cách nào lưu lại được, ở Bắc Kinh Thượng Hải tôi đều có đồng nghiệp, cô muốn đi… Tôi có thể giới thiệu cô”.
“Cám ơn tổng biên, về sau có cần, tôi sẽ tìm ngài”.
Biết kết quả kia một khắc này tâm tình thật phức tạp.
Mạc Ninh nhớ rõ Chu Nhất Nặc có một lần bói cho cô, nói hai mươi tư tuổi, năm tuổi của cô sẽ gặp một việc thất bại nhất trong đời, quẻ này nói trải qua là tốt rồi, không phải cả đời không thuận. Khi đó Chu Nhất Nặc thường tự xưng là Linh Tiên Nhi, đến bây giờ Mạc Ninh không thể không thừa nhận, cô ấy quả thật linh, thực linh.
Nhịn không được muốn gọi điện thoại cho cô ấy, vì thế gọi qua.
Nói liên miên cằn nhằn còn vừa nói vừa khóc nức nở kể cho Chu Nhất Nặc sự việc đã trải qua, nghe xong ngay tức thì Chu Nhất Nặc lớn tiếng mắng Trương Kiệt Chí cùng Phó Tịch Nhan cả cái ngành giải trí không công bằng, tâm tình của cô dễ chịu rất nhiều. Chu Nhất Nặc còn giới thiệu rất nhiều phương pháp giải phiền muộn của mình cho cô, sắp cúp điện thoại, Chu Nhật Nặc thở dài, thật chân thành nói: “Lúc này người cậu cần nhất bây giờ là Cố Chuẩn”.
Lòng Mạc Ninh nhoáng lên một cái, không muốn làm cho Chu Nhất Nặc lo lắng, vì thế nhẹ nhàng nói: “Tớ biết”.
“Lòng kiêu ngạo có khi sẽ làm cậu có vẻ… Luôn luôn như vậy có chút thần bí, nội tâm, sức hấp dẫn gì đó, nhưng có đôi khi, nó cũng dễ dàng thương tổn người chung quanh cậu, nhất là người quan tâm nhất đến cậu, cho nên… có lẽ nên thu nó lại một lần này đi”.
Mạc Ninh miệng nói được, trong lòng cũng mơ hồ nghĩ sẽ làm theo. Nghĩ tới đối mặt với anh,