Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

này muốn cùng mình quản lý công ty? Viễn cảnh này hơi khủng khiếp nhưng không phải là không có sức mê hoặc, cô vắt óc suy nghĩ hồi lâu rồi từ tốn nói ra suy nghĩ của mình. Cô đúng là người đã từng học ở nước ngoài về, tiếp thu những quan điểm mới mẻ nói có đầu có cuối, rất logic, khuyết điểm duy nhất của cô có lẽ chỉ là thiếu kinh nghiệm mà thôi. Tuy nhiên nếu cô thật sự câu được một anh xã rùa vàng thì cũng chẳng cần gì đến kinh nghiệm.
Tô Nhất Minh mỉm cười nghe cô nói xong, gật gù “Rất tốt, Tần tiểu thư…vị trí HR trong công ty tôi chưa có người ngồi đã mấy tháng nay rồi, chứng tỏ công ty tôi tuyển chọn rất khắt khe, hiếm có một người có đủ điều kiện như cô, lại do Dã Bình giới thiệu, lại có cùng tiếng nói chung với tôi. Thế này nhé, ngày mai cô đến bộ phận nhân sự làm việc nhé.”
Không cần cô Tần kịp phản ứng, chỉ nghe thấy tiếng “phì” một cái, cả ngụm cà phê từ miệng Lục Dã Bình phun ra văng tung toé lên mặt, tóc Tô Nhất Minh bắn lên cả chiếc áo sơ mi màu trắng thẳng thớm và cả chiếc cà vạt màu xanh của anh.
Tô Nhất Minh vẫn giữ vẻ bình thản, lấy khăn từ tốn lau mặt rồi như một quý ông, quay sang nhỏ nhẹ “Dã Bình?"






Cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán cà phê (2)
Lục Dã Bình bị sặc cà phê không nói được, mặt mũi đỏ gay, lấy tay chỉ chỉ Tô Nhất Minh. Cô Tần ngạc nhiên trợn tròn mắt, hết nhìn Tô Nhất Minh rồi nhìn đến Lục Dã Bình, cuối cùng ấp úng mở miệng “Giám đốc Tô, …anh không nói đùa đấy chứ?”
Tô Nhất Minh thu ánh mắt đang nhìn Lục Dã Bình, nở nụ cười mê hoặc “Không đùa đâu. Ngày mai cô có thể đi làm rồi. Còn về lương bổng, năng lực của cô tốt nhưng chưa có kinh nghiệm, một tháng một vạn trước nhé.”
Cô Tần há hốc mồm, suy cho cùng vẫn là một cô gái trẻ tuổi, ngồi cả buổi cuối cùng ấp a ấp úng hỏi “Ừm…hôm nay…không phải là đến …xem mắt sao?”
“Xem mắt?” Nụ cười tắt ngóm trên môi Tô Nhất Minh, anh cố làm ra vẻ vô cùng kinh ngạc, nhưng lại mừng như mở cờ trong bụng “Chẳng phải cô muốn xin làm quản lý ở bộ phận nhân sự của công ty tôi sao? Hiện nay tôi đã có bạn gái rồi, là một cô nàng hay ghen, thích thượng cẳng chân hạ cẳng tay không khác gì hổ cái. Cô nhìn một bên mắt tôi này là do bị cô ấy đánh đấy. Lúc đó tôi đang đi chung với một cô gái trẻ, cô ấy không cẩn thận bị trẹo chân, tôi đỡ cô ấy không ngờ bị bạn gái tôi trông thấy, xông tới đánh túi bụi…Thử hỏi tôi còn có dám đi xem mắt nữa không?”
Tô Nhất Minh lại càng không vui, cười gằn một tiếng nhưng ngoài mặt lại vờ như vui mừng “Trưởng khoa lồng ngực? Đúng là tuổi trẻ tài cao, nghe nói trong bệnh viện thăng chức cứ tuần tự nhi tiến, bình thường lên tới chức trưởng khoa đã bốn mươi, năm mươi. Chủ niệm Chung nhìn còn rất trẻ, có lẽ mới bốn mươi?”
“Ba nươi sáu.” Chung Viễn cười xã giao.
“Chủ nhiệm Chung nhìn còn rất trẻ, trẻ tuổi như vậy mà đã làm tới chức vị trưởng khoa thật là hiếm có.” Trình Vũ Phi sợ làm Chung Viễn không vui vội vang nở một nụ cười nịnh bợ, một lần nữa đá vào chân Tô Nhất Minh ra hiệu, thậm chí còn đưa tay véo anh một cái.
Chung Viễn cười cười “Cũng không phải là trẻ nhất. Theo tôi được biết ở thành phố chúng ta, một bệnh viện nằm trong top 3 có vị trưởng khoa mới 30 tuổi, còn tôi ấy mà chỉ là do may mắn, sự nghiệp thuận lợi như thế. Học đại học cũng sớm một chút.”
Trình Vũ Phi nhìn vô cùng sùng bái “Chủ nhiệm Chung chắc chắn khi nhỏ học rất giỏi, nhảy lớp đúng không?”
Chung Viễn cười ha ha “Tôi học đến lớp 9 thì phải nghỉ ở nhà mua sách trung học tự học ở nhà, ban ngày đi đào than, buổi tối tự học. Hai năm sau tôi tham gia thi tốt nghiệp trung học…may mắn thi đậu vào một học viện y học, dù đó chỉ là một học viện nghèo nàn…”
Đào than? Trình Vũ Phi đang rót trà vào tách bỗng ngưng lại, ngây người ra, tay run run rót trà nóng vào cả mu bàn tay trái, cô kêu lên rụt tay về, nước trà tràn ra bàn rơi xuống đất.
“Ấy…tay tôi bị trơn…chủ nhiệm Chung…anh nói…đào than?” Ánh mắt cô dừng ở tay Chung Viễn một lát, những ngón tay thon dài của bác sĩ khoa ngoại, những ngón tay này đã từng đào than.
Chung Viễn ngoác miệng cười “Làm kinh động đến cô rồi hả bác sĩ Trình? Ngày đó gia cảnh nhà tôi quá nghèo. Để có thể tiếp tục đi học không thể không đi kiếm tiền. Đào than chính là cách kiếm tiền nhiều nhất mà tôi có thể nghĩ đến, thôn nhà tôi ai cũng đi đến các mỏ đào than để kiếm tiền”
“Kiếm tiền nhiều nhất? Có thể kiếm được bao nhiêu?”
“Tôi làm được hơn một năm kiếm được khoảng hơn 1000 tệ. Sau đó không đi đào than nữa mà tập trung ở nhà ôn thi. May mà tôi đỗ đại học mới thoát được khỏi nơi đó, mười mấy người cùng tôi làm ở mỏ than ngoài một người cùng tôi đi thi đại học thì chỉ có một mình tôi là sống thôi…”
“Hê hê, chủ nhiệm Chung thật có tài thêu dệt có thể viết thành sách được rồi đấy!” Tô Nhất Minh đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ Piaget trên tay Chung Viễn, dây nịt Armani ở thắt lưng vô cùng lạc lõng với một Trình Vũ Phi ăn mặc giản dị có phần quê mùa. Thu nhập giữa bác sĩ với nhau mà có khoảng cách lớn thế ư? Bác sĩ Trình nhỏ bé


pacman, rainbows, and roller s