Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
i, em sẽ dùng cái gì để đâm anh.”
“…”
“Em nghĩ xem, anh định dùng cái gì để đâm cô bé quàng khăn đỏ?”
“…”
“Bộ phận nào của anh cứng có thể dùng để đâm?”
“Đồ gian xảo!” Trình Vũ Phi quả thực không thể nhịn gã lưu manh này được nữa.
Tô Nhất Minh cười hì hì, lấy cằm cọ cọ vào mặt cô, “Là râu đó! Râu anh rất cứng. Ấy, nói thật đi, vừa rồi có phải em nghĩ bậy đúng không?”
Quả nhiên qua một đêm, Tô Nhất Minh râu ria lởm chởm, những sợi râu thô cứng liên tiếp cọ vào mặt Trình Vũ Phi rát rát. Trình Vũ Phi lại thua một ván, tức giận cắm vào cằm Tô Nhất Minh một cái…
Tô Nhất Minh la oai oái, “Hôm nay không được, buổi chiều anh còn phải đi gặp khách hàng, ăn sáng xong là phải về nhà ngay. Phải giữ hình tượng chứ…”
Trên đường về Tô Nhất Minh mặt mày ủ dột, chốc chốc lại thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe.
“Anh sao thế? Rượu hôm qua là rượu giả à? Không đúng, em hiện giờ rất tỉnh táo mà…”
“Vũ Phi, xem ra mai mốt đi nghỉ dưỡng, thuê khách sạn nhất định phải hỏi kỹ có tổ chức tiệc cưới hay không…”
“…”
“Anh đang nói cái gã xui xẻo đó. Vận anh tốt, không cần phải làm thế.”
“…”
“Anh may mắn mới gặp được em, bây giờ chẳng có người phụ nữ nào khác lọt vào mắt anh nữa rồi, nên chẳng cần phải làm thế.’
“Anh…Đồ gian manh! Lừa đảo!”
“Á! Bác sĩ, em có biết tay em độc lắm không hả…”
Ngày cá tháng tư khó quên
Hôm đó bắt đầu bình thường như mọi ngày, mãi đến khi sư huynh nhận được một món quà bí ẩn, Trình Vũ Phi mới nhớ ra là ngày Cá tháng tư.
Đó là một cái hộp nhỏ được gói rất tinh tế, được chuyển phát nhanh đến bệnh viện.
“Dư Nhân Kiệt? Anh hình như đâu có quen với người này.” Sư huynh Ngô lấy làm kì lạ.
“Có khi nào là người thầm thương trộm nhớ anh tặng không?” Tiểu Hà hỏi với nụ cười đầy ẩn ý.
Trình Vũ Phi giờ mới vỡ lẽ, sư huynh trước nay đều rất mềm mỏng với mọi người, nên thường bị các bác sĩ khác trêu chọc, xem ra bọn họ âm mưu cùng nhau nghĩ ra trò trêu đùa này, bày tỏ lòng kính mến đối với vị thần có bộ ngực vạm vỡ này.
Tô Nhất Minh vẫn xuất quỷ nhập thần, mấy ngày liền không ai tìm được anh, nghe đâu ra nước ngoài rồi. Buổi trưa Trình Vũ Phi nhận được một cuộc điện thoại bí ẩn, người đàn ông trong điện thoại gằn giọng nói: “Cô là bác sĩ Trình Vũ Phi đúng không, cô có biết Tô Nhất Minh đang làm gì không?”
Trình Vũ Phi ngờ vực, “Anh là ai?”
“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là người đàn ông bên cạnh cô không đáng tin. Tôi có một tấm hình, lát nữa về sẽ cho người đưa đến cho cô.”
“Rốt cuộc anh là ai?”
Trong điện thoại chỉ nghe tiếng tút tút, người bên kia đã cúp máy.
Đây là trò đùa ngày Cá tháng tư? Hay là…Tô Nhất Minh đã đắc tội với ai đó trong làm ăn? Hay là…tai bay vạ gió? Trình Vũ Phi cảm thấy không vui.
Sư huynh mở cửa bước vào đưa cho Trình Vũ Phi một lá thư, “Vũ Phi, vừa nãy có một người đàn ông nhờ anh đưa cho em cái này, mở ra xem đi, chắc chắn là tiền bồi dưỡng của bệnh nhân.”
Tiền bồi dưỡng? Trình Vũ Phi hừ một tiếng, là một bác sĩ khoa cấp cứu, cô không mong lập được công trạng, chỉ mong không có sai sót gì, đâu có dám mong tiền bồi dưỡng. Hơn nữa, làm gì có chuyện tặng tiền mà nhờ người đưa.
Vừa mở phong bì, cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Quả nhiên là một tấm hình, trong hình Tô Nhất Minh đang ôm một người phụ nữ, điệu bộ rất thân mật. Tô Nhất Minh nhìn thẳng ống kính, vẫn nụ cười rạng rỡ chân thành ấy. Người phụ nữ quay lưng lại ống kính, dáng người thon thả, mái tóc vàng mượt óng ả.
Không chỉ ăn vụng mà còn ăn vụng món Tây nữa cơ đấy! Trình Vũ Phi không để ý cắn phải lưỡi, đau la oai oái. Sư huynh thấy không ổn vội chuồn êm, văn phòng rộng rãi bỗng chốc trở nên trống trải lạnh lẽo vô cùng. Trình Vũ Phi co người lại, cất tấm hình rồi lại tiếp tục viết bệnh án.
Sắp hết giờ làm thì điện thoại Tô Nhất Minh gọi đến, “Cưng ơi, anh về rồi này! Tối nay chúng mình đi ăn nhé!”
“Không được, cả ngày làm việc em mệt mỏi lắm rồi, em chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi sớm.” Trình Vũ Phi miễn cưỡng như không có chuyện gì xảy ra.
“Nhưng cơm thì phải ăn chứ. Anh đến đón em, ăn xong chúng mình cùng đi spa thư giãn.”
Trình Vũ Phi vừa bước ra ngoài thì thấy Tô Nhất Minh đang đứng bên xe ôtô mỉm cười nhìn mình, rồi làm như vô tình, cô đi về hướng khác, hòng tránh mặt người mà mình không muốn gặp lúc này.
Tô Nhất Minh đã có chuẩn bị trước, vội bước đến dang tay ôm cô vào lòng, “Em nói mệt mà sao bước đi hăng hái thế?”
Trình Vũ Phi cố thoát khỏi vòng tay Tô Nhất Minh, còn anh thì thầm vào tai cô “Cò cưa với anh vậy vui không? Kéo cưa lừa xẻ, anh nào khỏe về ăn cơm vua, anh nào thua về bú tí mẹ…”
Trình Vũ Phi nổi cơn thịnh nộ, “Tô Nhất Minh, anh có liêm sỉ không vậy?”
Tô Nhất Minh mặt đấy oan ức, “Tất nhiên là có, anh rất sĩ diện mà, nhưng em lại không giữ cho anh. Anh mới về, còn đang mệt vì chênh lệch múi giờ mà đã chạy ngay đến tìm em, em còn gầm gừ với anh chẳng khác gì một chú mèo nhỏ. Làm sao đây, cần sĩ diện thì không có vợ, cần vợ lại mất sĩ d