Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
em, lại còn đưa em đến đây. Anh thật ích kỷ quá…Anh nhớ em quá, chỉ muốn tận dụng cơ hội để được ở gần em, cho dù chỉ là một khắc, cho dù chẳng làm được việc gì. Em đừng giận anh nhé…” Tô Nhất Minh nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn. Trình Vũ Phi cười. Đúng là tay lưu manh cáo già xảo quyệt! Nghe những lời như thế có người phụ nữ nào mà giận được kia chứ.
May mà mọi việc thuận lợi hơn dự kiến, chiều hôm sau Tô Nhất Minh đã giải quyết xong công việc, anh lập tức về khách sạn, xách theo hai chai rượu vang.
“Rượu á?” Trình Vũ Phi có chút ngạc nhiên.
“Anh mua từ lần đi Pháp. Gần đây công việc bù đầu, hiếm có thời gian rảnh rỗi, phải thư giãn chút chứ.” Tô Nhất Minh lấy ra hai chiếc ly thủy tinh, rót rượu vào rồi đưa cho Trình Vũ Phi cười đầy ngụ ý, “Hôm nay anh gọi món thịt cô bé quàng khăn đỏ, cưng ạ.”. Dưới ánh đèn, ly rượu vang lấp lánh hệt như viên hồng ngọc quý.
Chuyện gì phải đến cuối cùng cũng đến, cứ õng ẹo năm lần bảy lượt cự tuyệt cũng chẳng có lợi lộc gì ngoài cái hư danh trung trinh tiết liệt, chi bằng nhắm mắt đưa chân tận hưởng cái sự sung sướng ở đời này. Trình Vũ Phi cắn môi, cũng cười đầy ngụ ý, “Anh gọi món thịt cô bé quàng khăn đỏ à? Không phải tự mình làm? Chuyện này mà anh cũng để người khác làm thay được sao?”
Có người gõ cửa. Tô Nhất Minh đặt ly rượu xuống ra mở cửa. Nhân viên phục vụ bê các món ăn vào. “Anh đâu có nói cái món thịt kia. Em hấp tấp gì vậy cưng? Trời chưa tối mà…Phải cho cô bé quàng khăn đỏ no bụng cái đã, kẻo lát nữa làm thịt lại không có sức. Tô Nhất Minh cười xảo quyệt, mở nắp vung ra, “Cưng ơi, đây là món thịt cô bé quàng khăn đỏ mà anh gọi đấy.”
Trình Vũ Phi tức đến nỗi tối sầm mắt lại, trong đĩa, thịt cá ngừ sống tươi ngon xếp xen kẽ với sò đỏ sống tạo thành hình chiếc khăn quàng đỏ vô cùng đẹp mắt. Lưu manh! Mình đã quá vội vàng, lại thua nữa rồi!
Không để Trình Vũ Phi kịp tìm ra kế sách trả đũa, Tô Nhất Minh đưa ly rượu cho cô, “Uống rượu không chẳng có hứng thú gì, chi bằng chúng ta chơi trò tửu lệnh nhé?”
“Chơi thế nào?” Trình Vũ Phi cảnh giác nhìn anh.
“Lại nghĩ đâu đâu nữa rồi. Chúng ta lần lượt ra câu hỏi, ai không đáp được thì phải uống phạt, nếu không uống thì phải làm theo yêu cầu của người kia.” Tô Nhất Minh híp mắt cười nham hiểm.
“Đây là nghề của em. Tốt thôi.”
Tô Nhất Minh nhìn vị bác sĩ nhân dân thật thà, đắc ý cười, “Vậy anh bắt đầu trước nhé. Câu hỏi thứ nhất, năm người con gái tắm mười người đàn ông đứng nhìn, là câu thành ngữ gì?”
“Lưu manh!”
“Sai rồi, có bốn chữ.”
“Anh là lưu manh.”
“Không đúng. Là thành ngữ mà.. cái này nhiều lắm chỉ được tính là tục ngữ.”
“…”
“Là ngũ quang thập sắc. Bác sĩ uống rượu đi.”
“Tô Nhất Minh, anh thật là kẻ hạ lưu…”
“Uống rượu đi, bác sĩ. Không uống cũng được, phải chịu phạt đấy. Hình phạt của anh rất đơn giản, cởi áo…”
Trình Vũ Phi trừng mắt nhìn anh, uống cạn ly rượu.
“Tốt, đến em ra câu hỏi.” Tô Nhất Minh quỷ kế thành công, nhìn mặt Trình Vũ Phi từ từ đỏ lên, mừng như mở cờ trong bụng.
“Câu hỏi của em rất đoàng hoàng. Con hổ nào không ăn thịt người?”
“Hê hê, đầu óc đen tối như thế làm sao có câu hỏi đoàng hoàng? Là Range Rover [1'>
[1'> Phiên âm Hán Việt là Lộ Hổ
“Range Rover là cái gì?”
“Xe, xe chạy đường trường đó.”
“Không đúng. Đáp án là con thằn lằn” [2'>
[2'> Phiên âm tiếng việt là Bích Hổ
“Range Rover cũng đúng vậy, còn nữa, dây thường xuân [3'>, hổ giấy cũng không ăn thịt người…Bác sĩ à, câu hỏi của em có vấn đề, phạt rượu! Tự phạt một ly…”
[2'> Phiên âm tiếng việt là Bà Sơn Hổ
“…”
Chơi mấy lượt, Tô Nhất Minh luôn tìm cách co kéo, dùng tất cả mưu ma chước quỷ, cuối cùng chỉ bị uống có hai ly, còn bao nhiêu rượu đều vào bụng Trình Vũ Phi. Cô uống nhiều nên má đỏ hây hây như hoa màu xuân, mắt long lanh như nước mùa thu, toàn thân như một trái dâu đỏ mọng nước, ấy, không đúng, giống như cô bé quàng khăn đỏ tươi ngon. Tiếc là cô lại rất tỉnh táo, nụ cười vẫn bình thản dịu dàng, tư duy rõ ràng. Tô nhất Minh vô cùng ảo não, anh lắc đầu, “Vũ Phi…em nói giải câu đó là nghề của em, sao lại toàn thua thế?”
“Em đâu có nói giải câu đố là nghề của em. Những câu đố này chắc chắn chỉ có tay hạ lưu suốt ngày chén thù chén tạc tiếp khách như anh mới biết được. Em nói là uống rượu là nghề của em.” Trình Vũ Phi cười nhạt, nhìn chằm chằm Tô Nhất Minh, đôi mắt dịu dàng rơm rớm nước. Tô Nhất Minh lập tức lúng túng, vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên.
“Vậy anh không chơi nữa…Anh sao dám múa rìu qua mắt thợ. Anh uống nhiều rồi, hoa mắt rồi…Hình như mắt anh có đeo kính hồng ngoại thì phải, sao lại thấy em không mặc quần áo thế kia? Em đang mê hoặc anh…”
Trình Vũ Phi cười lý trí, “Em là bác sĩ, em biết, chẳng có loại hoa mắt nào như thế hết. Anh không say, nếu không chơi nữa thì phải chịu phạt…”
“Vậy em phạt đi, anh chịu thua rồi, bác sĩ Trình à, vẫn là em lợi hại…Sao, phạt gì nào?”
Trình Vũ Phi mỉm cười, vươn tay ra, từ từ cởi áo ngoài của Tô Nhất Minh.
Món thị