Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
ng của anh em chưa nhìn thấy mà, sao biết thối? Anh chỉ muốn dẹp bỏ thành kiến của em đối với anh, nhưng thấy rằng nếu chỉ nói với em khơi khơi thì không có sức thuyết phục, đành phải nhân ngày Cá tháng tư nghĩ ra trò đùa này để nói với em rằng anh rất thật lòng, muốn được ở bên em, tình nguyện bộc lộ những thiếu sót, khuyết điểm của mình để em thấy, đồng thời muốn diện kiến, chấp nhận, bao dung những khuyết điểm của em. Anh nỗ lực hết mình với hy vọng có thể đi đến hôn nhân với em, tuy kết quả cuối cùng không phải mình anh muốn là được.”
“Đồ lừa đảo…!” Giọng Trình Vũ Phi mềm mỏng trở lại.
“Không tin à? Tục ngữ nói đúng, ở lâu mới biết lòng người, có nghĩa là chúng mình ‘ấy ấy’ bên nhau thời gian dài em sẽ hiểu được lòng anh…Đến lúc đó em sẽ không thấy anh là tên lừa đảo nữa.”
“Lưu manh!”
“Em lại nghĩ bậy rồi. Anh nói “ấy ấy’ có nghĩa là trò chuyện, gặp gỡ, không hề có ý gì khác…”
“…”
Tô Nhất Minh phải giả điên giả khùng khổ sở, nói sùi bọt mép mới nịnh được bác sĩ nhà ta vui. Tiếc là bác sĩ sau khi bị biến thành kẻ ngốc không cười rạng rỡ, ôm chầm lấy anh như anh tưởng tượng, mà vẫn kiên quyết về nhà. Tô Nhất Minh vô cùng rầu rĩ, kế hoạch ăn thịt cô bé quàng khăn đỏ hôm nay coi như đổ sông đổ bể. Nhưng anh vẫn tỏ ra là một quý ông lịch sự đưa cô bé quàng khăn đỏ về nhà.
Cửa vừa mở ra, một người đàn ông trùm kín mặt, chĩa họng súng đen ngòm vào Trình Vũ Phi, Tô Nhất Minh không kịp nghĩ gì quăng chiếc laptop nặng trịnh anh đang xách giùm Trình Vũ Phi về phía tên trộm khiến hắn nằm đo đất.
Giọng Điền Thiêm vang lên từ góc nào đó, “Chị Phi Phi, Cá tháng tư vui vẻ! Á! Gia Văn anh không sao chứ?” Cùng lúc đó, sát thủ đang nằm dưới đất thè chiếc lưỡi đang chảy máu ra cười ha hả.
Trình vũ Phi thở hắt ra quay sang nhìn Tô Nhất Minh, “Nhất Minh, anh lại phạm lỗi rồi.”
Điền Thiêm rút khăn bịt mặt của người đàn ông nọ ra, Trình Vũ Phi cuối cùng cũng được diện kiến dung nhan bạn trai cô bé. Không ngờ lại là người quen, chính là anh chàng ra tay nghĩa hiệp đánh nhầm Tô Nhất Minh trong vụ cướp điện thoại, theo lời giới thiệu của Điền Thiêm tên cậu ta là Vương Gia Văn.
Sau nhiều ngày vật vã ở phòng cấp cứu, Tô Nhất Minh vui vẻ nhìn cục sưng to đùng trên đầu Vương Gia Văn cười cười, “Không sao đâu. Tôi có kinh nghiệm rồi, hai ngày là hết sưng, hai tuần là hết vết bầm. Nhóc ạ, cậu sức khỏe tốt, chắc chắn sẽ nhanh hơn một chút…” Nhưng điều làm Tô Nhất Minh muốn nhảy cẫng lên chính là Điền Thiêm xót bạn trai, muốn cậu ta ở lại phòng để tiện chăm sóc. Trình Vũ Phi thừ người ra, cuối cùng thất thểu theo Tô Nhất Minh đến nhà anh, để không gian riêng tư cho hai cô cậu.
Người Trung Quốc mắc mớ gì phải chúc tụng ngày lễ của phương Tây chứ.” Trình Vũ Phi làu bàu khi bước lên xe của Tô Nhất Minh.
Tô Nhất Minh không đáp, chỉ đắm đuối hôn cô, lửa tình nhanh chóng bốc lên ngùn ngụt, Tô Nhất Minh khó khăn lắm mới kiềm chế được mình, khởi động xe phóng đi.
Về đến nhà Tô Nhất Minh tiếp tục nhảy xổ vào, nhóm lửa tình trên người bác sĩ Trình, Trình Vũ Phi ngay giây phút quan trọng nhất vẫn kìm lòng, “Nhất Minh…Em bận rộn cả ngày, muốn đi tắm đã…”
Sống trong căn hộ cao cấp thật bất tiện (1)
Khi Tô Nhất Minh tỉnh dậy thì Trình Vũ Phi đã đi mất. Căn nhà đẹp đẽ của anh bỗng trở nên trống trải lạ lùng, không có một dấu vết gì để lại. Lúc ấy Tô Nhất Minh có hơi lo sợ, nhưng khi vào bếp, nhanh chóng phát hiện một nồi mì nóng hổi, anh yên tâm trở lại. Trình Vũ Phi đã dậy sớm nấu mì cho anh, chứng tỏ cô vẫn còn quan tâm đến anh…Tô Nhất Minh lắc lắc đầu, dẹp bỏ những ý nghĩ kì lạ trong đầu, mình sao ấy nhỉ? Có được thì phải có mất. Cô ấy làm sao không quan tâm đến một người giỏi giang như mình được chứ?
Ăn bát mì mặn chát Tô Nhất Minh nhăn mặt nhíu mày, đành bỏ bữa sáng tình yêu, chuyển sang uống sữa. Lâu nay sức khỏe của anh không được tốt, thường xuyên thức khuya, đành giải quyết bữa sáng ở tiệm cà phê gần công ty. Nhưng hôm nay anh có hẹn với khách uống trà vào buổi sáng.
Đó chính là giám đốc mới của công ty Vu Tuy Văn, họ Châu. Giám đốc Châu vừa lên nhậm chức đã chiếu tướng ngay Tô Nhất Minh, không hiểu sao lại kiểm tra hàng hóa của anh, phát hiện không ít hàng không đúng quy cách, bởi thế chuyến hàng lần này bị trả lại.
Vì đã từng làm việc ở công ty nước ngoài một thời gian dài, Tô Nhất Minh rất coi trọng chất lượng hàng hóa, coi đó là điều kiện tiên quyết quyết định sự sống còn của công ty. Anh đích thân kiểm tra những sản phẩm không đúng quy cách, xác nhận không phải do nhà máy của mình sản xuất nhưng anh không biết phải làm thế nào để thuyết phục lão Châu, công ty lớn thì hiếp đáp khách hàng, khách hàng lớn lại hiếp đáp công ty nhỏ. Trên thương trường chỉ dùng thực lực để nói chuyện. Lão Châu rõ ràng là không quan tâm đến nhà cung cấp, nhưng Tô Nhất Minh không thể để mất khách hàng lớn như vậy, anh đành phải nhẫn nhịn. Hơn nữa anh biết vận đen của mình đến rồi.
Cao! Cao tay thật! Rời khỏi quán trà Tô Nhất Minh cuời gằn trong bụn