Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

>Tô Nhất Minh một tay ấn người cô xuống, một tay cởi bỏ mọi thứ vường víu giữa hai người. Trình Vũ Phi mau chóng lõa thể dưới ánh sáng đèn êm dịu, mờ ảo, giống như mặt trăng lưỡi liềm khẳng khiu ngưng mỡ màng. Tô Nhất Minh cố kiềm chế để không lập tức xông vào mặt trăng ấy, anh chỉ đưa tay vuốt ve khắp thân thể mịn màng như lụa của cô. Trong tình yêu, Tô Nhất Minh có triết lý ngọc trai rất kì lạ. Đó là sự lĩnh ngộ sau khi đọc hai câu thơ của Lý Thương Ẩn: “Biển xanh trăng chiếu lệ châu. Ngọc phơi nắng ấm khói cao Lam Điền.” [1'> Lý Thương Ẩn viết thơ tình là tuyệt mỹ và sâu sắc nhất, hầu như không ai giải ra được nhưng người tà dâm nhìn đâu cũng thấy điều dâm dục, kẻ háo sắc nhìn đâu cũng thấy sắc, Tô Nhất Minh xem một mạch mấy bài liền đều thấy là thơ gợi tình.
[1'> Đây là hai câu thơ trong bài “Cẩm sắt” của Lý Thương Ẩn. Nguyên văn là: “Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ. Lam Điền nhật noãn ngọc sinh yên.” Bản dịch của Trần Trọng San.
Hồi đó lúc anh đọc câu “Biển xanh trăng chiếu lệ châu”, trong truyền thuyết con trai một mình trong đêm vắng mở vỏ của mình ra, soi ngọc dưới ánh trăng để hút lấy tinh hoa của mặt trăng. Tô Nhất Minh lập tức cảm thấy Lý Thương Ẩn không viết về con trai mà là một người con gái phơi bày thân thể tuyệt mỹ của mình trước mắt người con trai. Sau đó anh cảm thấy người con gái giống như con trai vậy, vỏ đóng càng chặt thì thịt bên trong càng tươi ngon, viên ngọc giấu trong đó càng đẹp, những con trai dễ dàng mở vỏ của mình thì không chỉ thịt không ngon mà cũng chẳng có ngọc. Cho nên về bản chất anh không thích loại phụ nữ chủ động nhảy xổ vào vòng tay của đàn ông, anh thích sự khiêu khích, thích người con gái làm dậy lên trong anh cảm giác được chinh phục, giống như những con trai khép chặt vỏ.
Tất nhiên anh cũng cảm thấy hành động dùng vũ lực cố mở cho được vỏ trai để lấy ngọc thật chẳng đáng mặt đàn ông. Trong việc này, anh có một sự kiên nhẫn rất kỳ quặc, anh thích tất cả tự nhiên như nó phải thế, không chút miễn cưỡng, không có chút hậm hực. Anh thích người phụ nữ của mình cũng hưởng thụ được niềm hoan lạc giống mình.
Cho nên anh thường cảm thấy mình giống như một con dao bén, kiên trì tìm kiếm khe hở của họ sau đó mới từ từ lách vào, từng chút một mở chiếc vỏ đang khép chặt của họ ra, thưởng thức thứ tình yêu ngọt ngào mọng nước của họ, chiếm lấy viên ngọc tuyệt mỹ lấp lánh của họ.
Nhưng hôm nay con dao bén Tô Nhất Minh cuối cùng lại gặp phải con trai vô cùng ngoan cố Trình Vũ Phi. Tô Nhất Minh cố gắng rất lâu, nghe tiếng thở gấp của cô, cảm nhận được thân thể run rẩy của cô nhưng vẫn thấy cô nằm cứng đờ, giống như que kem đá vừa lấy trong tủ lạnh ra. Tô Nhất Minh sốt ruột, lại không muốn chỉ biết có cảm giác của mình, nhịn không được hừ một tiếng: “Tìm không ra khe hở…”
Trình Vũ Phi hiểu nhầm ý, cười ngặt nghẽo, chọc quê, “Con sói già lại tìm không ra cửa à?”
“…” Tô Nhất Minh muốn bào chữa cho mình không hề kém cỏi như vậy nhưng lại nghe cô tiếp tục chọc quê: “Có cần em giúp không?”
“…” Tô Nhất Minh cảm thấy mình như một quả pháo, bị câu nói này làm cho nổ tung. Không nghĩ được gì nữa anh tức tối lật tung mặt trăng, đục vỡ chiếc vỏ cứng của cô, xộc thẳng vào người cô, lên xuống nhanh chậm một cách cảm tính theo dục vọng của mình…
…Lần đầu tiên sau rất nhiều năm anh đã phá vỡ nguyên tắc của mình, Tô Nhất Minh thấy hơi xấu hổ. Anh ân hận vì sự thô lỗ của mình. Trình Vũ Phi im lặng rất lâu, cuối cùng lên tiếng hỏi một câu rất kỳ cục: “Thể xác quấn lấy nhau, tâm hồn hòa làm một. Còn cần kỹ năng gì nữa?” Tô Nhất Minh trong bụng không cho là vậy nhưng không mở miệng phản bác. Rất lâu sau đó, một mình trong đêm anh hồi tưởng lại tất cả mới phát hiện ra sự ấu trĩ của mình. Từ trước đến giờ, bất luận là tình yêu hay tình dục anh đã quá để ý đến những kỹ năng nhỏ nhặt mà không toàn tâm toàn ý dấn thân vào, bỏ lỡ niềm khoái lạc thật sự.






Sống trong căn hộ cao cấp thật bất tiện (3)
Tô Nhất Minh lại một lần nữa nóng ruột ném điện thoại xuống đất, suýt phát điên. Không có người nghe máy, Trình Vũ Phi đã biến mất hai tiếng rồi. Hôm qua cô trực đêm, hôm nay nghỉ ở nhà. Tô Nhất Minh đã gọi điện hẹn cô đến nhà hàng gần công ty dùng bữa trưa.
Anh đến nơi trước giờ hẹn, gọi món móng lợn giòn cay, cá nướng cay mà cô thích nhất, nhưng thức ăn đã dọn đầy bàn mà cô vẫn chưa đến. Tô Nhất Minh gọi cho cô không biết bao nhiêu lần mà chẳng ai nhấc máy. Anh gọi đến bệnh viện cũng không biết bao nhiêu lần nhưng chẳng thu được gì ngoài việc chắc chắn Trình Vũ Phi đã rời khỏi bệnh viện.
Bây giờ cả khoa cấp cứu đều đã biết bác sĩ Trình kính mến của họ mất tích hai giờ lẻ tám phút. Nhưng không ai tin đó là thật, bọn họ đều hi hi ha ha đoán mò bác sĩ Trình có thể đi đâu, mua sắm, làm đẹp, thậm chí có người còn nói chắc như đinh đóng cột với Tô Nhất Minh là nhìn thấy Trình Vũ Phi bước lên chiếc xe BMW của một anh chàng đẹp trai nào đó để Tô Nhất Minh giữ cô chặt hơn, nếu không Trình Vũ Phi sẽ bị một tră