Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
nghe mình la mắng rồi, còn muốn gì nữa? Có cần phải than phiền với quản lý khiến anh ta mất việc không? Tô Nhất Minh ghìm cơn giận, làm người anh yêu vui vẻ là việc cấp thiết hơn.
“Sao em không muốn đăng ký?” Tô Nhất Minh nhẹ nhàng ôm cô, hạ giọng hỏi.
“Phải đăng ký nơi làm việc. Em sợ bệnh viện biết em lén ở cùng người khác.”
“Bệnh viện cũng quản lý chuyện này nữa sao?” Tô Nhất Minh suýt phì cười.
“Không. Nhưng lan truyền ra ngoài ảnh hưởng không tốt đến thanh danh.”
“…” Tô Nhất Minh quay sang, nhìn thấu lo lắng trong lòng cô.
Sống trong căn hộ cao cấp thật bất tiện (2)
“Vũ Phi, em vẫn không hoàn toàn tin anh.” Tô Nhất Minh nhè nhẹ thở dài, nắm lấy tay cô, nhìn cô không chớp mắt, như muốn lôi gan lôi ruột của mình ra cho cô xem.
Trình Vũ Phi nhẩng đầu lên, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, “Em chỉ không tin vào tương lai của chúng ta. Em tin anh hiện tại thật lòng với em nhưng em sợ là tình yêu của chúng ta không thể thiên trường địa cửu.”
“…” Tô Nhất Minh thở dài, “Thiên trường điạ cửu, thời gian thấm thoắt thoi đưa, Vũ Phi, em nghĩ có xa xôi không vậy?”
“Đã không sao rồi, em đã dùng lý trí suy nghĩ rất nhiều, dù kết cục như thế nào em cũng chấp nhận. Tình yêu là thứ tuyệt với nhất đáng để con người ta dấn thân bất chấp tất cả. Đời con người, tình yêu sâu đậm chỉ đến hai lần, em đã bỏ lỡ một lần, không muốn vì sợ sệt hay do dự mà sau này ân hận, hối tiếc.” Trình Vũ Phi cụp mắt, cố chặn những giọt nước mắt đang chực rơi ra, bộ dạng thật đáng thương.
Tô Nhất Minh đính chính, “Ấy? Người…không phải chỉ anh sao? Anh…không phải đã trao thân cho em rồi sao?”
Trình Vũ Phi không đáp, lặng lẽ nhìn anh, không biết là vui hay buồn, hồi lâu mới nói: “Em nghĩ trao thân có nghĩa là trao cả thể xác lẫn tâm hồn. Chỉ thể xác thôi chưa đủ.”
“Trong ví anh còn tặng em một thẻ ngân hàng, anh đã bỏ ít tiền vào đó, thỉnh thoảng anh sẽ nạp thêm vào. Em thích gì thì cứ mua, nhỡ mua không đủ thì cứ nói với anh một tiếng, anh sẽ chuyển tiền vào thẻ.” Tô Nhất Minh cười lấy lòng cô, thầm nghĩ đã rất nhiều lần, anh rào trước đón sau nhắc cô việc mua sắm, vậy mà tình yêu của anh đến hôm nay vẫn chưa mở ví ra xem, đúng là người vô tâm, không biết làm thế nào có thể khám cho bệnh nhân được?
Anh không muốn trực tiếp nói đến vấn đề này, trong ánh mắt Trình Vũ Phi bỗng có chút gì đó tự cười mình. Cái gọi là tình yêu, ai quan tâm đến ai nhiều hơn là người đó thua trước. Cho dù Tô Nhất Minh có làm đủ mọi cách để cô vui, cưng chiều cô thế nào, cô cũng không dám chắc tình cảm của anh có bao nhiêu là thật. Còn cô thì lại thật lòng yêu anh, bộc lộ tình yêu không chút dấu diếm, nhưng không biết có phải vì quá chân thành, quá để tâm mà cô cảm thấy mình luôn ở thế hạ phong.
Trình Vũ Phi nhớ đến Trương Ái Linh. Người luôn có niềm tin vào tình yêu nam nữ như cô ấy mà lại viết ra những dòng tâm sự thế này: “Trước anh, cô thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ đến mức chỉ bằng hạt cát, nhưng cô thích như vậy, vì hoa từ trong đất mà nở ra rạng rỡ.” Có thể thấy người con gái trong tình yêu đều cuồng dại, giống như mình, dù đã là người từng trải nhưng lại như cô gái nhỏ lần đầu biết yêu, tự mình sập bẫy tình của gã lưu manh Tô Nhất Minh. Chính sự cuồng dại tỉnh táo đó mới là đáng thương nhất.
Thang máy dừng lại ở lầu cao nhất, Tô Nhất Minh kéo vali của Trình Vũ Phi, lịch sự mời cô vào nhà trước. Trình Vũ Phi không hề tìm chiếc ví tình yêu mở ra xem, mà lại bất ngờ lôi trong vali ra một cái chảo.
Bếp nhà Tô Nhất Minh được trang trí rất đẹp, nội thất đều là hàng nhập khẩu, dụng cụ nhà bếp đều được nhập từ Đức. Bây giờ treo thêm một cái chảo cũ kỹ đen xì vào thật chẳng tương xứng chút nào. “Cái này…Vũ Phi, nhà mình nồi xoong đâu có thiếu thứ gì, cái chảo này có thừa quá không?” Tô Nhất Minh thận trọng tìm lời từ chối khéo.
“Chảo của anh cho dầu vào không bốc khói, xào thức ăn không dậy mùi thơm, nấu xong không đẹp mắt. Em thấy chẳng xứng để gọi là chảo.”
“…” Tô Nhất Minh hứ một tiếng. Cái chảo hàng nhập khẩu vừa tiết kiệm dầu, lại không bốc khói, vừa có lợi cho sức khỏe vừa bảo vệ môi trường của anh mà bảo là không xứng gọi là “chảo”, nhưng anh đủ thông minh để không dám bào chữa cho cái chảo của mình. Bác sĩ Trình có vẻ không vui rồi, anh không hiểu vì sao, đành vội vàng bò lên giường nằm giả chết.
Chiêu này quả nhiên hữu dụng, Trình Vũ Phi không đụng chạm đến anh nữa, động tác cũng trở nên dịu dàng hơn. Đến lúc cô nấu thức ăn xong thì Tô Nhất Minh đã ngủ thiếp đi rồi.
“Mệt lắm à? Dậy ăn cơm đi anh.” Trình Vũ Phi gọi anh dậy, dịu dàng ôm lấy anh vỗ về.
Tô Nhất Minh mở mắt, dùng sức kéo cô lên giường, thản nhiên cởi quần áo của cô.
“Ấy…ăn cơm trước đã, thức ăn nguội cả rồi.” Trình Vũ Phi bỗng chốc hoảng loạn, tay chân quơ cào loạn xạ hòng thoát thân.
“Anh đói rồi…nhưng muốn ăn thịt em cơ…” Giọng nói run run của Tô Nhất Minh thì thầm bên tai cô, anh cảm thấy cơ thể trong tay mình không còn vùng vẫy nữa, nhưng vẫn chưa đủ thả lỏng.