Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
eo một đại mỹ nhân thế kia... Tên tiểu tử cậu thật có số hưởng phúc mà..."
Tô Nhất Minh vội vàng cắt ngang lời nói lỗ mãng của kẻ phàm phu tục tử, giới thiệu Hồ Lâm với cậu ta. Giang Bình thô thiển tâng bốc Hồ Lâm, mời Hồ lâm đại mỹ nhân nhập cuộc vui với mình, chẳng ngờ Hồ Lâm vui vẻ nhận lời
Quả nhiên đều là mấy người bạn thân thiết trong giới của Tô Nhất Minh, nhìn thấy người đẹp còn hứng khởi hơn cả gặp bạn cũ, nói năng bỗng chốc như phun châu nhả ngọc. Chỉ đau khổ nhất là Tô Nhất Minh vốn rất lâu không gặp nên bị phạt rượu, bây giờ lại thêm tội đi cùng đại mỹ nhân nên trở thành mục tiêu công kích của bọn họ. Những chuyện ngốc nghếch trời ơi đất hỡi của anh đã phủ một lớp bụi dày cả tấc thế mà bị lôi ra làm trò cười, thôi thì cũng chẳng sao, anh là người trân trọng thể diện nhưng vẫn có thể nín cho qua.
Không thể nhịn được chính là anh bị chuốc rượu, Tô Nhất Minh bị ép uống hết ly này đến ly khác đến nỗi miệng méo xệch, đám chiến hữu khốn khiếp lâu lâu mới có dịp đồng lòng nhất trí ăn hiếp một mình anh. Cũng may Hồ Lâm nhanh trí, nhìn thấy tình cảnh của anh, bèn trượng nghĩa thay anh uống mấy ly, rồi giả vờ nhắc nhở anh còn phải đi gặp một đối tác quan trọng, cứu anh một bàn thua trông thấy. Nếu không Tô Nhất Minh chắc chẳng mấy chốc nữa sẽ nằm đo ván dưới gầm bàn.
Nhưng anh đã thấm hơi men, vừa bước ra khỏi cửa, một cơn gió thổi qua đã khiến cả thân người anh lảo đảo.
Tuyệt thế đại mỹ nhân (2)
Hồ Lâm tròn mắt nhìn Tô Nhất Minh chân nam đá chân xiêu lảo đảo đi tìm xe của mình, rồi ngật ngưỡng mở cửa xe chui vào, nhưng không làm thế nào tra được chìa khóa vào ổ.
"Giám đốc Tô, anh uống nhiều rồi." Cô cuối cùng kìm không được nói.
"Nhiều ư?" Tô Nhất Minh lè nhè hỏi, hạ thấp chìa khóa xuống một chút, "Để thấp vậy rồi mà vẫn không tra vào được."
"..." Hồ Lâm cười, bước đến, giúp anh khởi động xe, rồi chầm chậm quay đầu, khoe góc độ đẹp nhất của mình. "Giám đốc Tô, bộ dạng anh thế này không thích hợp lái xe. Hay để tôi lái nhé?"
...
Không biết họ đã chạy qua bao nhiêu đường đất, Hồ Lâm nghĩ cứ chạy như thế này mãi cũng tốt. Tiếc là Tô Nhất Minh cuối cùng cũng tìm được nhà mình. Vừa bước vào thang máy, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng không thắng nổi cơn say rượu, anh dựa vào tường rồi từ từ tuột xuống ngồi bệt ra đất.
Hồ Lâm ngồi xuống kéo anh dậy, nhưng không đủ sức. Ánh đèn tỏa xuống dìu dịu càng làm tăng thêm không khí mờ ảo, lắng đọng, khơi dậy cảm xúc trong lòng cô. Tô Nhất Minh trong mắt cô trước đây luôn là một người đĩnh đạc, lý trí, lịch thiệp thì cái bộ dạng giống con nít này đem đến cho cô một cảm giác rất mới mẻ. Cô không kìm được ôm lấy anh, nhè nhẹ hôn lên má anh: "Giám đốc Tô, anh thật đáng yêu."
Cánh cửa thang máy mở ra không gây một tiếng động nào, cô vẫn chìm đắm trong lưới tình do chính mình giăng ra, một người phụ nữ bỗng lao tới, sờ soạng khắp người Tô Nhất Minh, lớn tiếng gọi, "Nhất Minh! Nhất Minh! Anh sao thế?"
Trình Vũ Phi đang yên tĩnh ở nhà xem sách, đợi Tô Nhất Minh trở về. Sắp đến nửa đêm, thang máy dừng lại ở tầng trên cùng, cô ngẩng đầu lên, tròn mắt nhìn thang máy mở ra, bên trong một cặp nam nữ đang ôm nhau, hồi lâu không nhúc nhích.
Ban đầu cô cứ tưởng thang máy lên nhầm tầng, nhưng nhanh chóng phát hiện ra người đàn ông ở trong đó là Tô Nhất Minh, nhìn kỹ hơn, hình như anh không được tỉnh táo. Xảy ra chuyện rồi ư? Tim cô bỗng nhói lên, cô lao đến nhanh chóng kiểm tra hơi thở và mạch đập của anh, thở phào, rồi lớn tiếng gọi anh.
Tô Nhất Minh mở mắt ra một cách khó khăn, nhận ra cô, vui mừng kêu lên, "Vũ Phi!"
Hồ Lâm rốt cuộc vẫn là người phụ nữ hiểu đại cuộc, cô trấn tĩnh trở lại, hít một hơi thật sâu, từ tốn nói, "Giám đốc Tô uống nhiều quá, tôi đưa anh ấy về nhà."
Tô Nhất Minh bất mãn lè nhè, "Không... Tôi không có uống nhiều."
Trình Vũ Phi giơ một ngón tay trước mặt anh, "Không uống nhiều thật ư? Vậy anh nói đây là số mấy?"
Tô Nhất Minh nhìn tới nhìn lui hồi lâu, cười ngốc, "Một"
Trình Vũ Phi thở phào, "Vậy thì tốt, say không đến nỗi nào, "
Tô Nhất Minh lại tiếp tục cười ngốc, nhưng lại rất thông minh nói, "Anh biết là một, tuy nhìn thì thấy hai. Còn một ngón là em biến ra lừa anh..."
"..." Trình Vũ Phi bật cười khanh khách, chàng ngốc này, đúng là uống nhiều rồi.
Trình Vũ Phi nhờ Hồ Lâm giúp dìu Tô Nhất Minh lên giường, Tô Nhất Minh tửu lượng rất kém, điểm này cô đã biết qua mấy lần trước. Anh uống say thì phải để anh ngủ ngay, nếu không anh sẽ vừa nôn vừa gây náo nhiệt.
Hồ Lâm lặng lẽ nhìn những cử chỉ thân mật và quen thuộc của hai người, nhìn những món đồ trang trí mang đậm chất phụ nữ trong nhà. Rõ ràng cô đã hỏi thăm nhiều nguồn, Tô Nhất Minh là chàng rùa vàng chưa có chủ, sao ở nhà anh lại mọc một người phụ nữ thế này?
Trình Vũ Phi cuối cùng cũng xếp đặt ổn thỏa cho Tô Nhất Minh đang mềm nhũn như con chi chi nhưng lại nặng như một bao gạo to, rồi cô ra ngoài chào hỏi khách, dù sao người khách này cử chỉ có chút kỳ lạ, n