Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

>Trình Vũ Phi nhìn sắc mặt khó coi từ bên kia, một lát sau điện thoại của Chung Viễn gọi, giọng nói chưa từng hoang mang như vậy, "Alo, bác sĩ Trình, ừm...em..."
Trình Vũ Phi vô cùng đắc ý, "Chủ nhiệm Chung, anh xem xem đó có phải là bồ của anh không? Có phải tôi rất tinh mẳt không? Nhìn hình một lần là đã nhớ rồi."
Chung Viễn im lặng hồi lâu, "Vũ Phi. Ừm, cố ấy đang ở đâu?"
"Ở sân bay. Có thể vừa xuống máy bay... Nhưng bây giờ đã đi khỏi rồi..."
"Cô ta sẽ trú ở khách sạn B" Tô Nhất Minh đi bên cạnh nói.
Trình Vũ Phi ngớ ra, nhìn kỹ qua cánh cửa kính, quả nhiên thấy người phụ nữ đó lên chiếc xe đưa đón của khách sạn, phía trên có hàng chữ khách sạn B, cô nói: "Cô ấy lên xe của khách sạn B, có thể sẽ ở đó. Anh đi xem xem thể nào?"
Đợi cô cúp máy Tô Nhất Minh mới nói với giọng đầy ghen tuông, "Em thân với Chung Viễn lắm à?"
Trình Vũ Phi lập tức kể cho anh nghe chuyện của Chung Viễn, rằng cô gái giống mình đó chính là người bạn gái mà Chung Viễn đã chờ đợi từ rất lâu.
Tô Nhất Minh cười nhạt hừ một tiếng, thế thì mặc kệ hắn, miễn không giành bảo bối với mình là được.






Tuyệt thế đại mỹ nhân (1)
"Đến rồi" Tô Nhất Minh dừng xe trước cổng bệnh viện.
"Lần sau anh không cần phải chở em đi làm, em gọi taxi là được rồi, anh còn có thể ngủ thêm chút nữa. Em không muốn ngày nào anh cũng bận rộn như vậy." Trình Vũ Phi cầm túi xách chuẩn bị xuống xe, nhưng lại bị anh ôm hôn.
"Em biết anh rất bận, chỉ là muốn ở cạnh em nhiều hơn chút nữa, một chút thôi cũng được." Tô Nhất Minh tiếp tục hôn cô.
Tài xế phía sau bị cản đường, tức giận bấm còi inh ỏi. Tô Nhất Minh thở hổn hển buông cô ra, "Bệnh viện của em thật chẳng có tình người, lối ra vào chật chội. Nên học hỏi nước ngoài, xây lối đi đặc biệt, để cho nhân vuên có thể hôn tạm biệt người nhà chứ."
Anh từng nói với Trình Vũ Phi điểm này, "Anh nhìn người con gái điềm đạm tự tin, ví dụ có ba loại "soái": ý soái, luật soái, còn một cái nữa là..."
"Chủ soái.” Đôi mắt lúng liếng của Trình Vũ Phi nhìn anh bỏ cái bánh trứng thứ tư béo ngậy vào miệng, quyết đoán chốt hạ.
"Phì..." Tô Nhất Minh vô cùng khó coi phun nguyên cái bánh trứng ra ngoài, ho sặc sụa, rất lâu sau mới lấy lại hơi tức tối nhìn cô, "Bác sĩ! Tâm địa của em độc ác quá chừng! Đúng là giết người không cần dao mà..."
Trình Vũ Phi cười, phủi mặt giúp anh. Tô Nhất Minh cũng cười, trân trọng ôm lấy cô, chúc mừng mình đã có được một viên ngọc.
Tô Nhất Minh cảm thấy Trình Vũ Phi là một phụ nữ tốt tính. Cô không rắc rối, nói là làm, cô cũng không đeo dính anh, nhưng lại rất tận tụy quan tâm đến anh. Lúc nồng nhiệt cô có cái vẻ thẹn thùng e dè mà anh thích, lại rất ăn ý với anh. Anh thích giấc ngủ ngon sau khi nghe những câu chuyện khủng bố của cô, thích từ những đe dọa thật thật giả giả của cô mà từ bỏ những tật xấu, trở nên khỏe khoắn hơn. Nhưng quan trọng nhất là cô cũng rất yêu anh, tuy tình yêu của cô kín đáo, thẹn thùng. Cô không thích nói những lời có cánh nổi da gà, nhão không kịp chắt nước trước mặt anh mà chỉ biết chờ anh giả vờ ngủ, có lúc thật sự nửa tỉnh nửa mê, nhưng chỉ dù là trong giấc mơ, anh vẫn cảm thấy hạnh phúc, niềm hạnh phúc xuất phát từ đáy lòng.
Anh muốn giữ cái cảm giác này mãi mãi, và cũng lo sợ cái hạnh phúc này mất đi. Áo cưới, nhẫn cưỡi, giờ lành, tháng tốt, anh đã nhờ người chọn giúp. Anh cũng phải giải quyết công việc ổn thỏa trước ngày trọng đại đó để có thể nghỉ một tuần trăng mật dài hơn. Tối nay, anh thật sự có hẹn với một đại mỹ nhân.
Trong kinh doanh, Tô Nhất Minh tuy lúc mới khởi nghiệp phải trải qua một số vấp váp nhưng sao này nhìn chung là thuận buồm xuôi gió. Một mặt là vì anh theo kịp xu thế phát triển như vũ bão của Trung Quốc mấy năm trở lại đây, mặt khác cũng không thể không nói là liên quan đến tính cách của anh. Trong kinh doanh, anh tuân thủ theo nguyên tác bảo thủ nhưng không cực đoan, cấp tiến nhưng không liều lĩnh. Bảo thủ có nghĩa là những lĩnh vực nào anh không hiểu rõ thì sẽ không đầu tư, không cực đoan có nghĩa là anh phải đi trước đối thủ một bước, để tránh theo không kịp sẽ mất thị trường.
Đối với cuộc khủng khoảng kinh tế toàn cầu lần này, anh phông phải là không biết nhưng anh không sợ. Khủng hoảng thì khủng hoảng, có khủng hoảng mới có cơ hội, chỉ là cách xử lý như thế nào mà thôi. Trong lịch sử không phải không có ví dụ như thế, mấy vị đại gia đếm trên đầu ngón tay điều là từ khủng hoảng mà lên, lại gặp thời thế là phất như diều gặp gió.
Giống như anh từng tự phụ nói với Nghiêm Hoa, công ty của anh xuất chúng trong ngành, gần đây vận hành rất tốt lợi nhuận tăng so với cũng kỳ năm ngoái, dù cũng bị ảnh hưởng bởi khủng khoảng, tỷ lệ tăng trưởng có hơi thấp một chút. Còn tình hình của những công ty cùng ngành với anh lại không mấy khả quan, gặp không ít khó khăn, đang có nhu cầu hợp nhất.
Bởi thế, sau khi nuốt trọn hai công xưởng của Lão Mã, Tô Nhất Minh lại để ý đến công ty của đối thủ La Vĩnh Đình. Công ty của La Vĩnh Đình, vậ


XtGem Forum catalog