Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.
hưng không gặng hỏi mối quan hệ giữa hai người để tránh không khí ngại ngùng, khó xử. Cô cũng khống muốn khoe khoang thân phận của mình để tránh gây kích động cho khách.
Bao gạo to gọi inh ỏi Trình Vũ Phi trong phòng, cô đành để khách một mình, vào phòng xem bao gạo to cần thứ gì.
"Vũ Phi... ngưởi đó cứ cười anh kìa."Tô Nhất Minh gàn dở chỉ một vật để trong phòng.
Trình Vũ Phi nhìn theo hướng tay chỉ thấy một con búp bê mặt mày tươi cười trên bàn, cười bò lằn bò càng, "Nhất Minh... cái đó, nó chỉ là rất... thích anh mới nhìn anh cười đấy."
"Nhưng anh thấy nó cười mỉa mai."
"Được, được..." Trình Vũ Phi cố mỉm cười, nhét con búp bê vào tủ, rồi dứt khoát tắt đèn để anh khỏi phải nghĩ ra trò ma quỷ gì nũa. Tô Nhất Minh say rượu thường gây ra những chuyện tức cười. cô đã quá quen rồi.
Trình Vũ Phi vừa bắt chuyện với Hồ Lâm được vài câu thì Tô Nhất Minh lại kêu toáng lên trong phòng. Cô đành để khách lại một mình. Hồ Lâm thấy không thể ngồi lâu hơn nên vội vã cáo từ.
"Lại có ai cười anh à?" Trong bóng tối Trình Vũ Phi xoa đầu anh.
Tô Nhất Minh kề sát mặt vào cô, mùi rượu nồng nặc "Hôm nay lúc về em quên hôn anh đấy."
Trình Vũ Phi kinh ngạc nhưng vẫn hôn anh, hòng dụ anh ngủ, nhưng cô lại không thể khống chế được tình hình.
"Vũ Phi, Vũ Phi..." Tô Nhất Minh vừa gọi liên tục vừa áp sát vào người cô, nụ hôn ấm áp đã dần tăng độ cuồng nhiệt, đầy nhục cảm.
Chết rồi. Trình Vũ Phi cố gắng ôm anh nhẹ nhàng, để ngăn những động tác quá cuồng nhiệt của anh lại, nhưng chẳng mấy chốc, Tô Nhất nôn thốc nôn tháo ra đầy giường.
Buổi sáng tỉnh dậy Tô Nhất Minh cảm thấy vô cùng tủi thân vì phát hiện mình đang ngủ ở phòng đọc sách. Đầu đau như búa bổ, anh lồm cồm bò dậy, thấy Trình Vũ Phi đang ở phòng giặt đồ, liền nhõng nhẽo với cô, "Vũ Phi... sao em lại vứt anh ở thư phòng thế?"
Trình Vũ Phi quay người lại, ánh mắt mệt mỏi, rõ ràng là ngủ không đủ giấc, "Hôm qua anh say, nôn ra đầy giường lại còn quấy cả đêm nữa."
"Tuyệt đối không thể nào!" Tô Nhất Minh phản đối đầy chí khí.
Trình Vũ Phi không nói gì, Tô Nhất Minh có tật uống say rồi là làm náo loạn cả lên, tỉnh dậy là phủ nhận sạch trơn không nhớ bất kỳ thứ gì.
"Vũ Phi, dạ dày anh khó chịu quá, muốn ăn cháo." Tô Nhất Minh không chỉ làm ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng mà còn được đằng chân lân đằng đầu.
Trình Vũ Phi cười mát mẻ, "Hôm qua uống với đại mỹ nhân rất high đúng không?
Tô Nhất Minh nghĩ từ high không biết dịch là "cao" của "uống cao" hay là "cao" của "cao hứng". Anh cảnh giác kiểm điểm lại hình vi hôm qua của mình, tuy nhớ không rõ lắm nhưng trí nhớ cuối cùng còn sót lại là Hồ Lâm đồng ý đưa anh về nhà, hôm nay tỉnh dậy ở nhà, nên không thể nào có chuyện gì lớn xảy ra. Thế là anh cẩn thận nén cái bẫy trong lời nói của cô, "Hôm qua? Hôm qua bị mấy thằng bạn chiến hữu ép uống nhiều quá."
Trình Vũ Phi thầm hứ một tiếng. Uống rượu say với chiến hữu lại để một nười phụ nữ đưa về nhà? Theo cách đối nhân xử thế thì chẳng thể nào hiểu nổi. Nhưng cô vẫn lý trí kìm chế mình suy nghĩ lung tung, chọn cách mù quáng tin anh: "Ồ! Sau này uống ít một chút nhé. Cái thứ đó, uống nhiều quá sẽ \'thiệt thân tốn đức\' đấy."
"?" Tô Nhất Minh nhìn cô với nét mặt không thể thành khẩn hơn.
"Vừa rồi em dùng biện pháp tu từ đấy. Ý là hại thân, thất đức." Trình Vũ Phi cụp mắt.
"...." Tô Nhất Minh lại một lần nữa cảnh giác kiểm tra lại trí nhớ hôm qua, chắc chắn không lộ bất cứ cái đuôi nào để nàng bác sĩ nắm được, thế là ba hoa, "Không có cách nào khác, làm ăn mà, có những buổi tiếp đãi không thể từ chối."
"Bao gồm cả việc mua bán sắc? Bao gồm cả để phụ nữ vừa ôm vừa hôn vừa sờ soạng?" Trình Vũ Phi không nhịn được nữa, cơn ghen cứ thế trào ra.
"!" Tô Nhất Minh lập tức bị hạ nốc ao, đành giả vờ ôm đầu suýt xao kêu đau, khổ sở cóp nhặt lại trí nhớ bị mất, mơ mơ hồ hồ nhớ ra hình như có người ôm lấy mình, nói cái gì đó mình rất đáng yêu. Người này chẳng lẽ không phải là bác sĩ Trình mà là Hồ đại mỹ nhân?
"Đừng vờ vịt, em tận mắt nhìn thấy hết rồi." Trình Vũ Phi lại tấn công.
"..." Tô Nhất Minh hít mấy hơi thật sâu, "Ừm, cái này... đó là có người phụ nữ khác nhăm nhe tài sản riêng của em, ai bảo anh đẹp trai tài giỏi thế này, lại tạm thời chưa vợ nữa. Ví dụ nhé, một con rùa vàng, nếu thả nó vào bể, bên trên có dán tem \'thú cưng rùa vàng thuộc sở hữu riêng\', thì chắc chắn người dụng tâm chiếm đoạt nó rất ít. Nhưng nếu nó tự do bơi lội ở biển, chắc chắn sẽ có vô số người muốn bắt cho bằng được nó. Chú ý, đây là một con rùa vàng, một con rùa vàng được dát vàng nguyên chất."
Trình Vũ Phi trợn mắt, "Có hai cái sai, thứ nhất, rùa ở ngoài biển là rùa biển chứ không phải là rùa thường. Thứ hai, nếu con rùa đó được dát vàng nguyên chất thì khả năng xuống nước chắc chắn sẽ chìm xuống đáy biển."
"..." Tô Nhất Minh thở không ra hơi, "Đây không phải là trọng tâm, trọng tâm là dán tem kìa."
"Ồ..." Trình Vũ Phi ra vẻ vỡ lẽ, "Ý anh là, em cần khắc chữ lên mặt anh, viết là \'Họ Trình độc quyền\' hay là "Của riêng, không được nhòm