Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.

ngó\', mới bảo đảm sự trong sạch của anh?"
"Khắc chữ cũng được, nhưng có một cách vừa tiết kiệm sức vừa không chịu đau, đeo cái vòng tròn tròn vào ngón áp úp của anh là được rồi. Cũng không cần em phải tốn tiền, anh đã mua rồi. Vũ Phi... Anh sắp đặt hôn lễ của chúng ta đâu ra đó rồi, định là tháng mười."
"Tháng mười! Chỉ còn hơn một tháng nữa? Không được gấp gáp quá."
"Vậy con rùa vàng có thể bị người ta câu mất..."
"Rùa vàng bị ai câu mất em chẳng quan tâm, nhưng anh không phải là rùa vàng, anh có suy nghĩ có ước nguyện, hoàn toàn có thể chọn nơi mình muốn. Hơn nữa, anh lớn rồi, không thể chuyện gì cũng cho qua bằng một câu uống say không nhớ gì cả. Uống sau giết người thì không phạm pháp sao? Uống ít thôi. Say rượu lái xe em sẽ lo lắng lắm."
"Được rồi cưng... Anh sẽ chú ý không giết người không phạm pháp. Tháng mười đám cưới nhé, anh chỉ có tháng mười là rảnh rỗi, cuối năm rất bận. Tiệc cưới anh cũng đã đặt rồi, thiệp cũng đã phát rồi..."
"Không được, hai bên cha mẹ còn chưa gặp nhau mà. Chuyện lớn như thế mà anh không bàn bạc gì với em?
"Công việc làm ăn của anh quan trọng mà, nên để anh quyết định. Cha mẹ anh không vấn đề gì đâu, họ đã bị anh làm cho chán nản rồi. Anh có đem heo nái về, mà sinh được cháu nỗi dõi thì họ cũng thừa nhận ngay."
"Tô Nhất Minh!" Trình Vũ Phi tức nghẹn họng.
"Tất nhiên em không phải là heo nái, là nàng sói cài mà..." Tô Nhất Minh cười hi hi sấn tới, ôm lấy cô, khóa miệng cô bằng những nụ hôn. Anh không biết hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đại mỹ nhân không phải là người tùy tiện. Thất thố với mình đã là điều không tưởng, sao có thể thất thố ngay trước mặt bác sĩ nhà mình? Thật là hại mình! Cũng còn may... đầu giường cãi nhau cuối giường lại làm hòa, giường chính là vũ khí tuyệt vời để giải quyết những trận cãi vã, anh phải nhanh chóng làm cho nàng bác sĩ trở tay không kịp, nàng đã bắt đầu thở hổn hển rồi...
Giọng nói của Trình Vũ Phi mềm dịu trở lại, "Nhất Minh... anh đừng có gì mờ ám với người khác đó, em sẽ đau lòng lắm."
"Trước nay đều không có."
"Nhưng... ưm... thôi...."
Tô Nhất Minh đang tập trung vào việc chính, chẳng còn sức để nói. Rõ ràng hôm qua anh bị người ta chuốc mấy ly rượu thôi, sao về nhà lại làm đổ nguyên lọ giấm chua thế? Nhưng anh nghĩ chẳng có chuyện gì lớn, chẳng bao lâu nữa làm đám cưới rồi...






Tuyệt thế đại mỹ nhân (3)
Tô Nhất Minh rất phiền lòng, gần đây công ty liên tiếp gặp chuyện, lại thêm phải chuẩn bị hôn sự của mình, anh mệt đờ cả người. Nhưng điều làm Tô Nhất Minh phiền nhất vẫn là Trình Vũ Phi, gần như cùng lúc với chuyện anh định xong ngày cưới thì cô bắt đầu lo âu nghĩ ngợi, đòi lui ngày cưới lại, nhưng lại không đưa ra được lý do hợp lý.
Đó là hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân mà người ta hay đồn đại đó ư? Tô Nhất Minh hoang mang, trước nay luôn cho rằng nếu có người bị hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân người thì người đó phải là anh, sao lại là nàng bác sĩ? Anh nghĩ cô lẽ ra phải là người hối thúc kết hôn mới đúng. Hay là tình cảm của cô đang trong thời kỳ nhàm chán? Cô gặp người đàn ông khác rồi chăng?
Nỗi lo lắng này tăng lên đến cực điểm khi anh vô tình bắt gặp cô đi ăn cùng Mục Thuần.
Lần đó Trình Vũ Phi phải gọi điện cho Mục Thuần và còn phải mời anh ăn cơm. Một người bà con của cô ở quê u não phải phẫu thuật. Trong bệnh viện bác sĩ khoa ngoại có tới mấy người nhưng người phẫu thuật giỏi mà cô quen biết chỉ có mỗi anh ta, mà phải phẫu thuật gấp, không thể chậm trễ. Mục Thuần cho lời khuyên, và nhanh chóng nhận bệnh nhân vào bệnh viện. Người nhà bệnh nhân nhờ Trình Vũ Phi, bằng mọi cách phải mời bác sĩ Mục Thuần ăn bữa cơm, kiên trì ép cô phải đến đó. Nhìn ánh mắt cầu khiến của họ, hiểu được tâm trạng lo lắng đứng ngồi không yên của họ, Trình Vũ Phi không thể từ chối.
Tô Nhất Minh không thèm bắt tay anh ta, lại còn kéo bảo bối của mình ngồi sát lại, cười châm chọc, "Không phải người nhà bệnh nhân giường số mười bảy, tôi là người nhà bác sĩ Trình."
Sắc mặt Mục Thuần thể hiện sự thảng thốt đột ngột, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, lặng lẽ thu tay lại, tiếp tục cười lịch thiệp, "Hân hạnh"
Tô Nhất Minh không chút kiêng dè trừng mắt với người đàn ông ngồi trước mặt, ánh mắt khiêu khích một cách lộ liễu. Người này, có lẽ cũng là bác sĩ, nhưng phong cách của anh ta hoàn toàn không giống Chung Viễn, rõ ràng là được giáo dục tốt, lịch sự nho nhã, cư xử đúng mực. Đúng là thật khéo, anh cũng đãi khách ở đây, nhưng ở phòng VIP, vừa ra ngoài định đi vệ sinh lại nhìn thấy bác sĩ nhà anh cùng một người đàn ông ăn cơm. Tất nhiên, điều này cũng không thành vấn đề. Nhưng anh không thích cái cách người đàn ông này nhìn cô. Cho nên anh liền chạy tới phá hoại bầu không khí. Ai làm anh không vui, anh cũng không muốn người đó vui! Huống hồ cái niềm vui đó lại do bảo bối thuộc quyền sở hữu riêng của anh nhen lên. Tức giận lắm thay!
Tiếc là đối phương chẳng thèm để ý đến ánh mắt khiêu khích của anh, tiếp tục nghiêng đầu