Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

ng, đến cả hai phân xưởng kia, trong lúc tình hình kinh tế rối ren thế này chắc cũng khó mà bán tháo được.
Tô Nhất Minh thương lượng với luật sư về món nợ của La Vĩnh Đình, tìm trong hợp đồng hai điều kiện ngặt nghèo, mượn cớ anh ta không thực hiện lời hứa để kéo dài thời gian nợ. Lão La tức giận chửi Tô Nhất Minh là lưu manh, chỉ muốn thuê người băm anh ra làm trăm mảnh. Tô Nhất Minh chẳng thèm để ý đến những lời độc mồm ấy, mặc âu phục vào anh là quý ông lịch lãm, cởi âu phục ra anh là một gã lưu manh chính hiệu, trên giường dưới giường đều như thế, hơn nữa đối thủ của anh nhận thức điều này sâu sắc hơn những người phụ nữ của anh, điểm này anh chưa bao giờ giấu giếm. Nếu giở trò lưu manh mà được ôm mỹ nhân, có nhiều tài lộc, anh cũng không để ý đến việc người khác nghĩ gì về anh.
Tiếc là ở ngân hàng anh không dám giở trò lưu manh, bởi vì ngân hàng lưu manh gấp mấy lần anh. Nếu anh không trả tiền đúng hẹn, ngân hàng sẽ đến niêm phong, phát mãi công ty, phân xưởng, nhà cửa của anh, họ chỉ cần lấy được khoản nợ của anh là được. Hơn nữa, điều này còn để lại những hậu quả liên hoàn khác. Có một danh nhân nào đó nói rằng, ngân hàng cho bạn mượn ô lúc trời quang mây tạnh, lúc trời mưa thì hung hãn đòi ô lại. Anh mượn ngân hàng không chỉ một khoản, khi có một khoản anh trả không nổi, mất uy tín, không chừng tất cả chủ nợ của anh sẽ ùn ùn kéo đến như ong vỡ tổ ném đá lên đầu anh. Anh không dám tưởng tượng đến viễn cảnh đó, đi một nước sai không chừng sẽ bị ngân hàng tuyên bố phá sản một cách oan ức.
Tô Nhất Minh quả thật trong một thời gian ngắn không kiếm đâu ra số tiền lớn như vậy, đành lấy chỗ này đắp vào chỗ kia, mất không biết bao nhiêu công sức, tận dụng tất cả các mối quan hệ, chạy vạy khắp nơi năn nỉ ông này bà nọ cho mượn tiền. Tiếc là những tình cảm xã giao này mỏng chẳng khác gì một tờ giấy Tuyên Thành, còn tiền thì lại là một dòng nước mà nó không đụng tới được, vừa đụng đến đã mềm nhũn không đáng một xu, đặc biệt đây lại là thời điểm mà ai cũng phải thủ thân cứu mình. Bây giờ người ta quan tâm đến tiền hơn là tình nghĩa.
Tô Nhất Minh quay mòng mòng mấy tháng trời, thời hạn trả nợ đã gần kề, xem ra chắc chắn không trả nổi rồi. Tô Nhất Minh rầu rĩ, anh cảm thấy mình hệt như một con kiến bị rơi xuống nước, một cọng rơm cứu mạng cũng không có, mắt mở trừng trừng nhìn tâm huyết bao năm gây dựng của mình tan biến như bong bóng xà phòng, tình cảnh trước nay chưa hề xảy ra.
Tình cảm nhạt như nước ốc của bạn bè khiến anh đau lòng, dù rằng lăn lộn trên thương trường nhiều năm anh hiểu quy luật khắc nghiệt của nó. Người nịnh bợ thì nhiều, người sẵn lòng giúp đỡ lúc hoạn nạn thì chẳng có. Kinh nghiệm bao nhiêu năm anh biết có rất nhiều đại gia trở nên khánh kiệt, bỗng chốc biến mất, không tăm tích, cũng chẳng ai buồn nhắc đến. Vậy mà giờ đây lại đến lượt mình, anh vẫn chưa thể thích ứng được.
Bỗng chốc từ một người được săn đón trọng vọng biến thành một kẻ ai cũng muốn xa lánh. Sự biến đổi về tâm lý này Tô Nhất Minh nhất thời khó chấp nhận. Đêm đến, anh đứng trước cửa sổ lớn nhà mình, nhón chân cúi nhìn thành phố đèn điện sáng rực, cảm thấy vô cùng mỏi mệt. Anh từng cao ngạo cho rằng cả thành phố này nằm dưới chân anh, bây giờ nghĩ lại, mình chẳng qua chỉ là người khách qua đường vội vã, đến đến đi đi giống như một cơn gió nhẹ, chẳng ai nhớ đến.
Đối với công ty, những gì Tô Nhất Minh thấy có thể làm được gì thì đều làm cả rồi, còn kết quả thế nào vượt ngoài tầm kiểm soát của anh. Tuy nhiên, điều khiến lòng anh đau đớn nhất, tan nát nhất chính là người phụ nữ của anh, bác sĩ bảo bối của anh, anh không biết phải cư xử thế nào với cô. Cô đã bỏ đi, nhưng anh chưa từng cảm thấy anh thật sự mất cô, anh tin mình có thể thuyết phục cô quay lại. Nhưng bây giờ anh xuống dốc như vậy thì dựa vào cái gì đế thuyết phục cô? Sao có thể thuyết phục cô về chịu khổ cùng anh chứ?






Cuộc đời như con thuyền giữa biển cả mênh mông, khó tránh khỏi lúc chìm lúc nổi (2)
Trình Vũ Phi sang Mỹ không bao lâu thì đã phải đón tiếp vị khách đến thăm ngoài ý muốn. Chung Viễn qua Mỹ dự hội thảo, tiện đường đến thăm cô. Thần sắc anh không tệ, tuy cổ tay bị băng bó. Anh nói là anh không cẩn thận ngã trẹo tay. Anh rất chu đáo mang cho cô rất nhiều thứ, và còn mời cô đi ăn ở nhà hàng Trung Quốc nữa.
Nghe nói đó là nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng nhất ở Mỹ, ăn được vài đũa Trình Vũ Phi đã rơi nước mắt, không một món nào chính gốc. Cô bỗng nhớ nhà khủng khiếp, nhớ những quán ăn nhỏ, thức ăn thơm ngon, giá cả phải chăng, rồi tiện thể nhớ luôn cả người đàn ông lúc nào cũng bận rộn nhưng hễ rảnh lại dắt cô la cà ở những hàng quán lề đường thưởng thức món thịt.
Chung Viễn đau lòng thở dài, “Haizzz, tôi từng ở bệnh viện M rất lâu, lúc đó vẫn cảm thấy thức ăn ở đây ngon. Không ngờ về nước một thời gian, bây giờ ăn thấy chẳng khác gì thức ăn cho heo.”
Trình Vũ Phi cười.
Chung Viễn cười nhẹ, “Thật ra tôi với Lâm Đồng tái hợp là công của gã gian thương T