Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
ng sống rất thoải mái mà, chắc con đàn cháu đống rồi chứ?”
Chung Viễn hồn để tận đầu đâu thắt nút chỉ, luống cuống một hồi rồi ngồi xuống một bên ôm đầu không nói. Tô Nhất Minh khóc một hồi, không thể chịu nổi hai người kia cứ úp úp mở mở, đưa qua đẩy lại không thôi, làm nguy hại đến hạnh phúc của mình, cuối cùng nhịn không được nhảy dựng lên, “Xe thì có rất nhiều chiếc xịn, vậy mà vợ con đều chưa có! Ban ngày muộn phiền đêm đến ra ngoài đua xe... lại còn tìm một người phụ nữ có bề ngoài giống cô làm vật thế thân, như nắm được ngọn cỏ cứu mạng. Định tóm lấy cô ấy dìm xuống nước mãi mãi không ngóc đầu lên được…”
“…” Lâm Đồng kinh ngạc nhìn Chung Viễn. Anh không nói gì, chỉ ôm đầu ngồi đó, ngoan ngoãn dễ bảo, khiêm tốn chừng mực, phảng phất vẫn là một người đàn ông dè dặt ít nói trước đây. Thế sự đổi dời, nhưng lại không để lại bất cứ một dấu tích gì trên gương mặt của anh, vẫn ánh mắt buồn sâu thăm thẳm ấy, vẫn cái nhếch miệng tự trào ấy.
Chuyện xưa bỗng ùa về, quãng thời gian xa cách dường như không còn tồn tại. Lâm Đồng xót xa đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt anh, “Sao lại như vậy? Bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa tìm được người xứng ý toại lòng ư?”
“Gặp rồi, nhưng tay anh ngắn, giành phụ nữ không lại với người ta. Hơn nữa, trước đây là do em theo đuổi anh, anh không biết những chiêu trò nịnh phụ nữ!” Chung Viễn cuối cùng cũng “phun châu nhả ngọc”.
“Ai thế? Ai dám giành phụ nữ với anh? Nói em biết đi, em sẽ thay anh xử lý anh ta!” Lâm Đồng thấy chuyện bất bình ra tay nghĩa hiệp.
Chung Viễn từ từ hướng ánh mắt về phía Tô Nhất Minh, Tô Nhất Minh giật nảy mình, lập tức quay sang nhìn bức tranh phác đồ giải phẫu tim trên tường, học tiếng Anh của ngành y.
Ánh mắt của Chung Viễn lại tiếp tục di chuyển, rồi dừng ở một nơi nào đó, “Người văn minh như em sao lại đòi xử lý người khác nhỉ?”
Lâm Đồng không hề để ý đến lời nói móc mình, “Đường đường là một bác sĩ khoa ngoại lồng ngực mà không có phụ nữ theo đuổi sao?”
“Có, nhiều nữa là đằng khác. Tiếc là chân anh dài, bọn họ đuổi không kịp. Người dũng cảm giống như em dám lái một chiếc Santana đuổi theo Ferrari bây giờ hiếm lắm...”
“Là Phaeton...” Tô Nhất Minh nhịn không được lên tiếng phản đối. Chẳng ai thèm để ý đến anh.
*
* *
Chung Viễn tiếp tục nhìn Lâm Đồng, trong lòng dậy sóng. Cô gầy hơn trước đây, cũng tiều tụy hơn, đôi mắt đã hằn dấu chân chim. Thứ không thay đổi chính là tính cách mạnh mẽ hiếu thắng của cô. Cho tới lúc nãy cô đang ngồi yên lặng thì cũng nhìn mọi vật bằng ánh mắt sắc sảo chứ không hề có chút hiền dịu, nhẹ nhàng. Đó là người phụ nữ độc nhất vô nhị trên đời này, là bảo bối cùa anh, đã từng hoàn toàn thuộc về anh. Anh thật bất lực, sao lại để mất cô ấy chứ? Cuộc sống thiên vị, tuổi trẻ bồng bột... Nói cho cùng cũng là do mình không cố gắng...
Tiếc rằng trong những năm tháng cô đơn lẻ loi anh cũng chỉ kịp nhận ra mình sai lầm, nhưng không phải cái sai nào cũng có cơ hội để sửa chữa... Cô ấy đã thuộc về người khác, mãi mãi không còn là của mình nữa rồi... Chung Viễn buồn rầu ôm đầu. Thật không thể tưởng tượng nổi cô lại cúc cung chiều chuộng một người đàn ông khác, nói những lời mà trước kia từng làm cho anh điên đảo. Anh không thể chịu đựng được khi nghĩ đến những buồn vui của cô sau này đều là người khác chứng kiến, không liên quan gì đến mình. Tính cách ngông cuồng của cô, không biết người khác có thể bao dung? Cô thỉnh thoảng cũng yếu đuối, không biết người khác có bảo vệ cô... Lòng anh ngổn ngang trăm mối.
Lâm Đồng đứng dậy, đến bên Chung Viễn quỳ xuống, nắm lấy tay anh, vuốt ve từng ngón tay thon dài của anh, “Chung Viễn... Chung Viễn... sao lại thế chứ? Tại em không tốt, em luôn nghĩ rằng anh đã tìm được hạnh phúc...”
Chung Viễn nhẹ nhàng đẩy cô ra rồi đứng lên, “Không sao, Lâm Đồng. Tất cả đã qua rồi. Em cứ tận hưởng cuộc sống của mình đi, đừng lo cho anh. Đại trượng phu phải lập nghiệp trước rồi mới nghĩ đến lập gia đình, anh vì quá chuyên tâm vào sự nghiệp mà để lỡ tình yêu, không can hệ gì đến em... Chuyện riêng của anh anh sẽ tự giải quyết... hưm, hưm...”
Lâm Đồng đột nhiên vòng tay ôm chặt lấy anh, ngửa cổ tìm môi anh, đau đớn hôn anh. Toàn thân Chung Viễn khẽ run lên. Muốn đẩy cô ra, nhưng tay anh lại không nghe sự chỉ huy của não bộ mà nghe lời trái tim, anh siết chặt lấy cô hơn, hận là không thể ép sát cô vào người mình hơn nữa, cùng cô hòa làm một.
Nụ hôn ngọt ngào phảng phất men rượu cùng với thân hình nóng bỏng mà thân quen khiến hơi thở Chung Viễn trở nên gấp gáp không kiềm chế được, “Lâm Đồng... Lần nào cũng là em chủ động.”
Lâm Đồng tiếp tục hôn anh, thì thào ngắt quãng, “Ừm. Phải. Em chủ động theo đuổi anh, chủ động cám dỗ anh, chủ động rời bỏ anh... Anh có muốn chủ động một lần không?”
Chung Viễn rên lên: “Thôi đi. Anh đã quen rồi.” Nhắm mắt lại, vị ngọt ngào từ bờ môi tỏa ra ngào ngạt, nỗi lo lắng trong lòng cũng trỗi lên, “Lâm Đồng, vậy chút nữa em có chủ động bỏ đi không?”
Lâm Đồng ôm chặt anh hơn, “Không đâu... ông trời đã trừng phạt em rồi. Em năm đó đã cảm tính b