Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
gọi điện thoại lúc nửa đêm được không?”
Nửa đêm? Tô Nhất Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi vù vù, bầu trời u ám, nhưng rõ ràng là ban ngày, nhìn đồng hồ, cũng sắp mười hai giờ trưa. Anh bỗng sực tỉnh ra, chênh lệch múi giờ, giữa họ đã có chênh lệch múi giờ rồi cơ đấy! Lặng lẽ cúp điện thoại, Tô Nhất Minh bất động hồi lâu. Đau lòng quá, cô ấy hình như không còn quan tâm đến mình nữa.
Chuông điện thoại reo, anh không nhúc nhích. Tiếng chuông vẫn cứng đầu vang lên không ngừng. Tô Nhất Minh cuối cùng không chịu được nhấc ống nghe lên, uể oải nói: “A lô?”
Giọng nói Trình Vũ Phi trong điện thoại có chút gấp gáp: “Nhất Minh, anh mở ngăn kéo ở đầu giường bên trái ra đi!”
Tô Nhất Minh ngớ ra nhưng vẫn làm theo mở ngăn kéo tủ đầu giường bên trái, một vật đập vào mắt anh, là một ví tiền, chính là cái ví mình tặng cô ấy. Anh luôn cho rằng cô lúc nào cũng trân trọng cất giữ bên mình. Chiếc ví này là do anh thuê người làm thủ công, phía trên còn khắc dòng chữ Tô Nhất Minh yêu Trình Vũ Phi theo ý của anh. Lúc đó cũng có chút ý định tán tỉnh thế thôi nhưng sau này lại thành thật... Vậy mà cô lại trả lại cho anh.
“Bên trong có thẻ ngân hàng anh cho em, tiền trong đó em chưa hề đụng tới một xu… Anh xem thử, có thể đủ mua một bát mì không…” Trình Vũ Phi nói một cách vô cùng thận trọng. Trong bệnh viện trời yên biển lặng, mưa thuận gió hòa, cô nào biết khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã làm mưa làm gió ngoài kia. Lúc nãy khi Tô Nhất Minh cúp điện thoại cô không yên tâm lên mạng lướt web, hoảng hốt phát hiện sóng thần khủng hoảng đang nuốt chửng cả thế giới, càn quét tất cả các lục địa. Một số triệu phú quẫn bách đến mức tự tử. Cô nhớ trước khi chia tay hay thấy Tô Nhất Minh mệt mỏi vò đầu bứt tóc, cô biết công việc làm ăn của anh gặp phiền phức lớn rồi.
Lúc đó cô lên đường sang Mỹ mà không nói một lời từ biệt với anh là vì muốn quên hẳn người đàn ông này, ai ngờ khoảng cách càng lớn thì nỗi nhớ càng dày vò. Chưa đầy một ngày cô đã nhớ anh. May mà lí trí giúp cô kiềm chế bản thân không tìm anh. Trong đêm, cuộc điện thoại không hẹn trước ấy lại khiến lý trí của cô bị đập vỡ tan tành. Cô bỗng vô cùng lo lắng cho Tô Nhất Minh.
Tô Nhất Minh tiếp tục lục lọi, phát hiện trong ngăn kéo còn một số thứ khác. Dây chuyền, nhẫn đá, ngọc bội... tất cả những thứ anh tặng không thiếu thứ gì. Cô ấy thật tuyệt tình! Tô Nhất Minh nhức nhối, cả anh lẫn tiền của anh đều bị cô xem thường...
Nhưng anh không muốn bỏ lỡ tình cảm này, thế là ngập ngừng hồi lâu anh nói với cô, “Vũ Phi, mấy tháng nay anh suy nghĩ rất nhiều, chúng ta bắt đầu hơi vội vàng, động cơ của anh không được trong sạch cho lắm, có ý đùa giỡn, làm tổn thương em. Sau đó anh phát hiện ra mình thật sự yêu em, toàn tâm toàn ý chiều chuộng em. Tiếc là con người anh bảo thủ cố chấp, gia trưởng độc đoán, khiến chuyện tốt trở thành chuyện xấu, lại làm tổn thương em… Sự xa cách mấy hôm nay đã dạy cho anh một bài học đau đớn chưa từng có. Nếu đó là sự trừng phạt thì sự trừng phạt có thời hạn không? Nếu đó là quyết định sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh hy vọng chúng ta có thể bĩnh tĩnh suy nghĩ thêm một lần nữa, anh hy vọng em có thể cho anh một cơ hội bắt đầu lại từ đầu, anh sẽ trân trọng cơ hội này, không phạm sai lầm như vậy nữa.”
Không dám nghe câu trả lời của cô, anh vội vàng cúp máy, cầm thẻ đi đến ngân hàng, bây giờ không phải là lúc để tự ái vặt vãnh. Phải cứu công ty thoát khỏi khó khăn, rồi sẽ sang Mỹ đón bác sĩ bảo bối về.
Trong thẻ còn gần ba triệu tệ, rõ ràng là không chỉ để mua mì. Từ trước đến nay, anh luôn hào phóng với người phụ nữ của mình, một mặt để chứng tỏ ta đây, mặt khác đó là sự bù đắp khi anh không có nhiều thời gian ở bên cạnh họ. Tận đáy lòng anh cũng xem thường mình, nhưng phải gọi cho phòng tài vụ của công ty cái đã, để họ lập tức chuyển số tiền này vào tài khoản công ty, rồi gọi cho xưởng cung cấp nguyên liệu, gấp rút lo liệu kế hoạch sản xuất.
Nhưng thất bại lần này khiến Tô Nhất Minh ngã quỵ không đứng dậy được! Tình hình kinh tế trong nước ngày càng xuống dốc, hàng loạt nhà máy phải đóng cửa. Việc kinh doanh của Tô Nhất Minh xuống dốc không phanh. Lúc này anh không thể không thừa nhận Nghiêm Hoa có con mắt tinh tường hơn mình, những thiệt hại của lần khủng hoảng kinh tế này lớn hơn tưởng tượng nhiều. Hai lần hợp nhất trước của anh đã được thực tế chứng minh là hành động tự sát, nguồn vốn lưu động của công ty vì đó mà giảm xuống. Món nợ ngân hàng năm ngoái đã đáo hạn, lại thêm Tô Nhất Minh lần trước mua lại công ty của La Vĩnh Đinh, món nợ thứ hai cũng đến kỳ phải trả, anh quả thật đã hết đường xoay sở.
Phản ứng của anh cũng coi như nhanh lẹ, khi tình hình tài chính của công ty vừa ló ra một chút khó khăn, anh đã lập tức rao bán căn biệt thự ở ngoại ô của mình với giá thấp bằng một nửa giá thị trường, đóng cửa một số xưởng sản xuất, cho công nhân nghỉ dài hạn không lương, thậm chí đánh tiếng chuyển nhượng hai phân xưởng. Nhưng thị trường bất động sản cũng rất ảm đạm, căn biệt thự của anh rao bán mấy tháng trời mà chẳng ai ngó ngà