XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

ỏ đi. Em nhớ anh, nhiều năm rồi mà vẫn không thể sống với bất kỳ người đàn ông nào khác. Em nghĩ là anh đã kết hôn, đã quên em rồi. Thì ra anh vẫn thế... ông trời không vứt bỏ em. Em sẽ không bỏ đi nữa, trừ phi anh đuổi em...”
Tô Nhất Minh ho lên một tiếng chẳng đúng lúc chút nào, “Sởn gai ốc! Chốn công cộng, làm ơn chú ý hình tượng giùm bác sĩ Chung ạ. Bệnh nhân còn đang ở đây.”
Chung Viễn ngẩng đầu lên, ánh mắt như hai luồng điện phóng tới, “Gian thương, anh có thể đi rồi! Đừng có ở đây mà phá đám!”
Tô Nhất Minh ấm ức trề môi, “Không phải lúc nãy anh nói là đầu tôi có vấn đề phải giữ lại kiểm tra ư? Nếu không tôi đến đây làm gì để anh vừa động kim vừa động dao bắt nạt?”
Chung Viễn cười gằn, “Đầu có vấn đề thì anh đến chỗ bác sĩ thần kinh mà khám. Hơn nữa... Tôi động dao lúc nào?Anh chưa trả tiền thì tôi động dao thế nào được? Cút đi!”
Tô Nhất Minh cảm thấy mình bị coi thường. Nhưng ở địa bàn của người khác anh không thể không nín nhịn, đành thất thểu mở cửa đi ra.
Đêm khuya thanh vắng. Bác sĩ trực khoa ngoại lồng ngực nửa đêm dậy đi thăm bệnh, đi qua phòng trưởng khoa, có chút ngạc nhiên hỏi y tá trực ban, “Chủ nhiệm Chung hôm nay không về à? Sao bên trong phát ra âm thanh gì kỳ quái thế nhỉ?”
Y tá nhìn anh ta cười: “Anh ấy vừa đưa vào một người đàn ông máu chảy đầy mặt chắc là bệnh nhân quen của anh ấy. Tiếng kêu đó chắc là của chàng ta. Tôi đoán là chủ nhiệm Chung đang giúp anh ta sát trùng, khâu lại vết thương.”
Bác sĩ trực ban dỏng tai nghe ngóng một hồi, ra vẻ đồng tình, “Đúng là anh chàng tội nghiêp, bị thương đến mà thảm. Nhưng chủ nhiệm Chung cũng thật yêu nghề, muộn thế này giúp bệnh nhân khâu vết thương không nói làm gì, còn đưa vào tận văn phòng mình... Thật đáng khâm phục!”
*
* *
Tô Nhất Minh vừa về đến nhà đã nằm vật ra giường, anh không biết mình bị người khác nghĩ oan, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng buồn tủi. Anh muốn tìm ai đó đánh cho cái tay bác sĩ trưởng khoa ngoại lồng ngực một trận cho hả dạ. Nhưng quan hệ giữa Chung Viễn và Lâm Đồng xem ra cơ hội tái hợp là rất lớn, đáng để ăn mừng. Hy vọng anh ta vì thế sẽ tha cho bảo bối của mình.
Buồn bã thở dài anh bắt đầu thiếp đi, khi bị tiếng điện thoại đánh thức thì trời đã sáng hẳn. Là điện thoại của Chung Viễn.
“A lô! Gian thương!” Chung Viễn không chút khách khí.
“Ừm..Tô Nhất Minh vẫn còn ngái ngủ, toàn thân ê ẩm.
“Dù sao đi nữa cũng cám ơn anh vì đã đem Lâm Đồng về cho tôi, tuy rằng anh có ý đồ xấu xa là muốn chia rẽ tôi và Vũ Phi”
“Ừm...” Tô Nhất Minh đau đớn xoa xoa đầu. Khốn kiếp! Muốn cám ơn mình đâu cần vừa mới sáng sớm đã kêu quang quác lên như quạ vậy.
“Nhưng có một chuyện tôi nói cho anh biết. Thật ra Vũ Phi chưa đồng ý kết hôn với tôi. Tôi đã cầu hôn nhưng cô ấy từ chối không chút do dự. Cho nên... anh phí công vô ích rồi.”
“Mẹ kiếp!” Tô Nhất Minh cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, ngoác miệng mắng.
“Mẹ tôi mất rồi. Gian thương, nếu anh còn tệ bạc với cô ấy một lần nữa tôi sẽ đánh gãy chân anh.”
“Khốn kiếp!”
“Thô lỗ! Tư chất kém! Hôm nay tâm trạng tôi vui nên không tính toán với anh...” Chung Viễn tinh thần sảng khoái cúp điện thoại.
Tô Nhất Minh tức nghẹn họng, anh biết tên tiểu tử đó đang vui vẻ vì vừa rớt vào hũ mật, còn mình thì lại đang vật lộn với lửa to nước lớn! Vội vàng nhảy tót xuống giường lật tung danh bạ để kiếm số điện thoại, anh muốn thuê người dần cho cái tên Chung Viễn này một trận, để anh ta không lên nổi giường, lết không nổi đến phòng phẫu thuật mấy tháng cho biết tay.
Có tin nhắn. Là Chung Viễn gửi. Mở ra thì thấy hai địa chỉ bằng tiếng Anh và một dãy số loằng ngoằng. Không đợi Tô Nhất Minh hiểu ra thì một tin nhắn nữa được gửi tới: Địa chỉ và số điện thoại ở Mỹ của Vũ Phi.
Ngớ ra một hồi Tô Nhất Minh lại ngồi lên giường, lấy được rồi. Cuối cùng mình đã lấy được số điện thoại của cô ấy.






Cuộc đời như con thuyền giữa biển cả mênh mông, khó tránh khỏi lúc chìm lúc nổi (1)
Gần như không suy nghĩ anh bấm gọi đi ngay. Đợi hồi lâu mới có người bốc máy. Tiếng “Hello” xa xăm khiến anh phát khóc, Tô Nhất Minh cảm thấy mình dạo này vô cùng yếu đuối. Có quá nhiều sự việc ập đến, tưởng chừng như không gánh nổi...
“Cưng ơi!” Anh cố kìm nén tâm trạng phức tạp đang gào thét trong lòng, chỉ mở miệng nói được hai chữ.
Trong điện thoại Trình Vũ Phi im lặng.
“Em... khỏe không?” Tô Nhất Minh hít một hơi thật sâu. Sau khi biết cô xuất ngoại, anh luôn lo lắng. Cá tính của cô hướng nội, không có sở trường giao tiếp với người khác, lại thêm rào cản ngôn ngữ, chắc là sẽ cô đơn, không thích nghi được với môi trường mới. Nhớ đến những năm lăn lộn ở nước ngoài không ai giúp đỡ, anh hận là mình không thể xé xác Chung Viễn ra thành trăm mảnh.
Trình Vũ Phi vẫn giữ thái độ im lặng. Tô Nhất Minh cảm thấy chẳng chút hứng thú, không chịu được hỏi, “Vũ Phi, gần hai tháng không gặp nhau, không muốn nói gì với anh à?”
Người ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng nói một câu, “Anh có thể đừng